Mọi sôi nổi nâng ly, gian nhà chính chút chật chội tràn ngập sự ấm áp lâu thấy.
Đêm nay, nhà họ Hoắc uống đến say mèm mới thôi.
Ngay cả Hoắc Kiến Quốc luôn luôn tự chủ cũng uống đến váng vất với Hoắc Kiến Nghiệp, cuối cùng vẫn là Đường Xuân Lan mạnh mẽ kéo về phòng.
Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Tâm Viễn bọn họ thì phụ trách đưa những khác về nhà.
Sáng hôm , trừ bỏ Tô Miêu Miêu, những khác đầu đều chút đau.
Đặc biệt là Hoắc Kiến Quốc, lúc tỉnh đường cũng quá vững.
“Hiện tại khó chịu chứ gì, đêm qua khuyên ông uống ít thôi, cứ , đáng đời.” Đường Xuân Lan tuy rằng miệng như , nhưng tay vẫn rót cho Hoắc Kiến Quốc một ly nước ấm.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Ba, ba uống bát canh giải rượu , sẽ dễ chịu hơn một chút.” Lúc , Tô Miêu Miêu từ hướng phòng bếp , trong tay bưng một bát canh giải rượu.
“Cảm ơn Miêu Miêu.” Hoắc Kiến Quốc lập tức dậy.
Một bát canh giải rượu xuống bụng, Hoắc Kiến Quốc cảm giác cái đầu đang ong ong của xác thật thoải mái hơn nhiều.
“Con gái ngoan, vẫn là con với ba nhất.” Hoắc Kiến Quốc khen ngợi.
“Ông đây là đối với ông ?” Đường Xuân Lan liếc ông một cái.
“ nào như .” Hoắc Kiến Quốc lập tức giải thích.
“Bữa sáng hôm nay cũng là , ông đừng mà ăn!” Đường Xuân Lan ném xuống một câu, liền xoay rời .
“Xuân Lan……” Hoắc Kiến Quốc lập tức đuổi theo.
Lúc đầu cũng choáng nữa, cũng nhanh nhẹn hẳn lên.
Tô Miêu Miêu ở một bên , chỉ cảm thấy chút buồn .
Bất quá cô vẫn thích bầu khí nhẹ nhàng hiện tại trong nhà. Trước gia đình luôn mang cái danh cải tạo phần t.ử, đều dám càn.
Sau thật vất vả hồi kinh, nhưng cũng vẫn luôn lo lắng chèn ép, hơn nữa đại bá cùng nhị thẩm bọn họ đều trở về, trong lòng đều còn đè nặng tâm sự.
Hiện giờ tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất, cũng liền tùy tính hơn nhiều.
Buổi sáng ăn cơm xong, những khác đều , Tô Miêu Miêu liền cùng Hoắc Tâm Viễn tới cái kho hàng lớn bọn họ thuê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-789-goi-dien-cho-co-co-hoac-tam-vien-dieu-dong-may-xuc.html.]
Tô Miêu Miêu bảo Hoắc Tâm Viễn tìm tới dọn dẹp kho hàng, đó tu sửa một chút.
Còn cô thì liên lạc với Hoắc Xảo Ngọc.
Bất quá cô gọi điện thoại qua, đợi một hồi lâu mới chờ Hoắc Xảo Ngọc gọi .
“Miêu Miêu.” Đầu dây bên truyền đến giọng quen thuộc của Hoắc Xảo Ngọc.
“Cô cô.”
“Chờ lâu , một đám khách hàng giữ chân, cô thật vất vả mới thoát .” Hoắc Xảo Ngọc xin .
“Không ạ, bên cô hiện tại thế nào ?” Tô Miêu Miêu dò hỏi.
“Chính sách mở cửa xong, thị trường bên thật sự là quá nóng, mấy ngày nay cô đều thời gian ngủ, đêm qua cũng chỉ chợp mắt hai tiếng.” Hoắc Xảo Ngọc tuy như , nhưng ngữ khí đều là hưng phấn cùng kích động.
Mấy ngày nay cô kiếm bằng tổng cộng mấy tháng đó, quả thực chính là tiền từ trời rơi xuống.
“Lại bận cũng nhớ rõ nghỉ ngơi thật , thể mới là vốn liếng của cách mạng.” Tô Miêu Miêu dặn dò.
“Cháu yên tâm , cô trong lòng hiểu rõ, chỉ là bên chính sách mới mở cửa, còn nhiều thứ chải chuốt , chờ cô xử lý , sẽ mệt mỏi như nữa.” Hoắc Xảo Ngọc một chút cũng sợ mệt.
Cô chỉ kiếm càng nhiều tiền càng .
Cô suy nghĩ của trần tục, nhưng tiền vạn năng, là thứ thể thiếu.
Cô giống mấy trai và Tô Miêu Miêu thiên phú trong việc sách học tập.
Cô cũng chỉ thể kiếm nhiều tiền một chút cho bọn họ, để bọn họ chịu áp lực về mặt tiền bạc.
“ cô cô, cháu thuê một cái kho hàng lớn ở Kinh Thị, tính toán sửa thành tòa nhà thương mại, cô trở về giúp cháu ?” Tô Miêu Miêu rốt cuộc mục đích của cuộc gọi .
“Cháu xây một tòa nhà thương mại?” Đầu dây bên Hoắc Xảo Ngọc sửng sốt một chút.
“ , chúng tổng tìm cho một cái căn cứ địa, bằng buôn bán cũng dễ .” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Cô liền ý tưởng , bất quá cô vốn định chờ chúng kiếm thêm chút tiền nữa mới , nghĩ tới cháu một bước.”
“Vậy cô trở về ? Hiện tại chính sách đều mở cửa, chúng ở cũng giống , huống chi đại bá cùng nhị thẩm bọn họ đều trở , cũng đều nhớ cô.” Tô Miêu Miêu đến phía , thanh âm đều dịu xuống.