Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 786: Bán Đứt Bản Thiết Kế, Dùng Tiền Mặt Chấn Nhiếp Toàn Trường

Cập nhật lúc: 2026-01-08 00:45:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không cướp ngân hàng, đương nhiên cũng cướp của ai khác, em dùng biện pháp hợp pháp hợp quy để kiếm tiền .” Tô Miêu Miêu chuyện lạ như sấm.

 

“Biện pháp hợp pháp hợp quy gì mà thể kiếm mười vạn đồng ngay buổi sáng sớm?” Hoắc Tâm Viễn tò mò.

 

Phải rằng, Tô Miêu Miêu cùng cô cô hai liên thủ, cực khổ vài tháng trời, cũng mới chỉ thể kiếm tiền .

 

“Em một chuyến đến xưởng may, đem mười lăm bản thiết kế chúng đưa cho bọn họ đó bán đứt luôn.” Tô Miêu Miêu mở miệng.

 

“Em đem mấy bản thiết kế đó bán hết ?” Hoắc Tâm Viễn kinh ngạc.

 

“Ừm. Tam tẩu cũng đồng ý .” Tô Miêu Miêu gật đầu.

 

những bộ quần áo đó kiếm tiền ? Sao em nỡ đem thiết kế bán ? Thiếu tiền chúng còn thể nghĩ biện pháp khác mà.” Hoắc Tâm Viễn chút khó hiểu.

 

“Mấy bộ quần áo đó xác thật tồi, bất quá trong thời gian xưởng may vẫn luôn sản xuất mấy mẫu đó, thị trường bão hòa cũng tương đối , tam tẩu bên cũng kha khá bản thảo thiết kế khác, bán cho bọn họ chúng lỗ.” Tô Miêu Miêu giải thích.

 

“Ra là như .” Hoắc Tâm Viễn lúc mới gật đầu.

 

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Anh ngay tiểu của khẳng định sẽ buôn bán lỗ vốn.

 

“Được , chúng ký hợp đồng .” Tô Miêu Miêu mở miệng.

 

“À, .” Hoắc Tâm Viễn liên tục đáp lời.

 

“……”

 

Khi Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Tâm Viễn tới địa điểm hẹn, đàn ông ở cửa nhón chân mong chờ.

 

Vừa thấy Tô Miêu Miêu bọn họ, lập tức duỗi tay chào hỏi.

 

“Ngại quá, chúng tới trễ.” Tô Miêu Miêu chậm rãi tiến lên.

 

“Không , tới là , còn sợ các cô cho chúng leo cây đấy.” Người đàn ông tức khắc thở phào nhẹ nhõm.

 

Bọn họ sáng sớm ở bên chờ, kết quả mắt thấy sắp đến giữa trưa, Tô Miêu Miêu bọn họ còn tới, trong lòng liền chút yên.

 

Rốt cuộc thanh toán một mười năm phí sử dụng, đó cũng là món tiền nhỏ.

 

Cũng may mong mong trăng, cuối cùng cũng mong bọn họ tới.

 

“Đi, chúng trong , tộc lão của chúng ở bên trong chờ các cô .” Người đàn ông nhiệt tình mời Tô Miêu Miêu cùng Hoắc Tâm Viễn.

 

“Được.”

 

Tô Miêu Miêu thấy ông lão tóc bạc trắng hôm .

 

Phía ông còn vài đàn ông tầm ba bốn mươi tuổi, bọn họ về phía Tô Miêu Miêu ánh mắt mang theo vài phần hưng phấn cùng kích động, bất quá ông lão hiệu, ai cũng chủ động mở miệng.

 

Chi tiết đó hai bên đều bàn bạc rõ ràng, sự tình hôm nay liền đơn giản hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-786-ban-dut-ban-thiet-ke-dung-tien-mat-chan-nhiep-toan-truong.html.]

Tô Miêu Miêu đầu tiên đưa một bản hợp đồng cho đối phương.

 

“Các ông xem một chút, đây là hợp đồng soạn thảo, nếu thành vấn đề, chúng thể ký kết.”

 

Người đàn ông lúc nhận lấy hợp đồng, đưa cho ông lão đang ghế.

 

Ông lão nhận lấy, cẩn thận xem xét một chút.

 

Xác định vấn đề gì, lúc mới gật gật đầu.

 

“Hiệp nghị thành vấn đề, khế đất của chúng , cùng với giấy đồng ý cho thuê chữ ký của tất cả cũng mang tới, bên đồng chí Tô tiền nong chuẩn xong ?” Ông lão liền lấy khế đất.

 

Chỉ là thuê quyền sử dụng đất, khế đất cần giao dịch, nhưng Tô Miêu Miêu bên cũng cần xác nhận quyền sở hữu khế đất.

 

Trên giấy đồng ý cũng ký mấy chục cái tên, mỗi cái tên đều ấn dấu tay.

 

Cái kho hàng cũ xác thật là tài sản của tập thể đường phố bọn họ, Tô Miêu Miêu xem xong liền trả , đó cho Hoắc Tâm Viễn một ánh mắt.

 

Hoắc Tâm Viễn tiến lên một bước, đem cái túi trong tay đặt lên mặt bọn họ.

 

Kéo khóa , bên trong tất cả đều là từng cọc từng cọc tiền mới tinh mới rút từ ngân hàng.

 

Trừ bỏ ông lão , những còn tất cả đều trố mắt , tròng mắt như rớt ngoài.

 

Trong căn phòng yên tĩnh, Tô Miêu Miêu thậm chí còn tiếng nuốt nước miếng.

 

“Nơi tổng cộng là 22 vạn 5000 đồng, các ông thể đếm một chút.” Tô Miêu Miêu hiệu.

 

Ông lão hẳn là gặp qua việc lớn, chỉ liếc mắt tiền trong túi, liền về phía đàn ông bên cạnh.

 

Chỉ là đàn ông hiện tại bộ lực chú ý đều túi tiền hấp dẫn, căn bản tiếp thu ánh mắt của ông lão.

 

Khụ khụ!

 

Ông lão ho khan thật mạnh một tiếng, mấy tức khắc phục hồi tinh thần .

 

“Kiểm kê một chút.” Ông lão mở miệng.

 

“Vâng, .” Mấy luống cuống tay chân tiến lên.

 

Lúc đếm tiền, tay bọn họ đều run nhè nhẹ, nhiều đều đếm sai, thể bắt đầu từ đầu.

 

Bất quá cũng may bọn họ cũng chuẩn mà đến, cũng chậm trễ bao nhiêu thời gian.

 

Chờ đến khi kiểm kê xong bộ tiền, đàn ông mới về phía tộc lão của bọn họ.

 

“Tộc lão, một xu cũng thiếu.”

 

Tộc lão gật gật đầu, ngước mắt về phía Tô Miêu Miêu, ánh mắt cũng trở nên ôn hòa nhiều, dứt khoát lưu loát ký tên lên hợp đồng.

 

 

Loading...