“Đương nhiên .” Tô Miêu Miêu trả lời chút do dự.
“Vậy em còn thiếu bao nhiêu?”
“Một nửa.”
“Còn thiếu một nửa? em mới chỉ xin bọn họ thời gian ba ngày, thời gian ngắn như chúng kiếm nhiều tiền thế?” Hoắc Tâm Viễn cuống đến mức giọng cũng cao lên.
“Cái cần lo lắng, lát nữa em ngoài một chuyến.” Tô Miêu Miêu cho một ánh mắt trấn an.
“Đi kiếm tiền?”
“Ừm.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Vậy em cẩn thận một chút, nếu thật sự kiếm cũng quan hệ, đến lúc đó chúng cùng nghĩ cách.” Hoắc Tâm Viễn ôn nhu .
“Được.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Ba ngày tiếp theo, Tô Miêu Miêu gần như là sớm về trễ, tâm trạng Hoắc Tâm Viễn vẫn treo lơ lửng, chớp mắt liền đến ngày hẹn ký hợp đồng.
Hoắc Tâm Viễn sáng sớm liền dậy, ở trong sân đợi nửa ngày, Tô Miêu Miêu vẫn cứ rời giường.
Chần chờ một lát, vẫn là tiến lên gõ gõ cửa.
“Tiểu , thời gian còn sớm, dậy ăn sáng chúng xuất phát.”
Chỉ là gọi nửa ngày, trong phòng đều động tĩnh.
“Tiểu ?” Hoắc Tâm Viễn gọi một tiếng.
Vẫn như cũ đáp .
Hoắc Tâm Viễn chần chờ một lát, thử thăm dò đẩy cửa.
Đẩy một cái, cửa phòng thật đúng là mở, nhưng trong phòng một bóng , chăn đệm giường đều gấp gọn gàng.
Tô Miêu Miêu căn bản ở trong phòng.
Nhìn căn phòng trống , Hoắc Tâm Viễn chút luống cuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-785-ba-ngay-gom-tien-hoac-tam-vien-lo-sot-vo.html.]
Tiểu của đây là một đêm về? Hay là sáng sớm ngoài?
Không đúng, đêm qua bọn họ còn cùng ăn cơm chiều, chẳng lẽ là nhân lúc đêm tối trộm ngoài?
Hoắc Tâm Viễn xoay liền chuẩn tìm Tô Miêu Miêu, mới mở cổng viện, liền thấy Tô Miêu Miêu đang chuẩn đẩy cửa .
“Tiểu , sáng sớm em ?” Hoắc Tâm Viễn thấy là Tô Miêu Miêu, mặt tức khắc lộ vẻ vui mừng.
“Đi kiếm tiền.” Tô Miêu Miêu nhà.
“Em kiếm tiền? Kiếm bao nhiêu ? Nếu là đủ, chúng thương lượng với một chút, tranh thủ thêm mấy ngày, bọn họ hẳn là sẽ đáp ứng.”
Hoắc Tâm Viễn trong lúc chờ Tô Miêu Miêu, cũng diễn tập trong đầu vài lời thoại, bảo đảm thể đối phương nên lời một chữ “Không”.
“Đủ .” Tuy nhiên ngay đó, câu của Tô Miêu Miêu hình tại chỗ.
“Em…… Em cái gì?” Hoắc Tâm Viễn vẻ mặt kinh ngạc.
“Em tiền đều gom đủ, chúng hiện tại chuẩn một chút, lát nữa liền qua đó ký hợp đồng với bọn họ.” Tô Miêu Miêu lặp một .
Cô ngoài nửa ngày, quần áo đều bẩn, bộ sạch sẽ khác.
Bởi vì trong lòng đang nghĩ sự tình, cũng liền chú ý tới Hoắc Tâm Viễn đang ngây .
Chờ cô xong quần áo, sửa sang đầu tóc , phát hiện Hoắc Tâm Viễn còn tại chỗ, mặt thần sắc khỏi khựng .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Tam ca, còn ở chỗ ?” Tô Miêu Miêu nghi hoặc tiến lên.
“Tiểu , em là…… em gom đủ bộ tiền?” Hoắc Tâm Viễn chằm chằm Tô Miêu Miêu, xác định hỏi nữa.
“ .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Tiểu , em là sáng sớm…… cướp ngân hàng đấy chứ?” Hoắc Tâm Viễn ướm hỏi.
Tô Miêu Miêu sửng sốt, đó khẽ tiếng.
“Ở trong mắt em là như ?”
“Không , nhưng sáng sớm thế mà em kiếm gần mười vạn đồng, trừ bỏ cướp ngân hàng, thật sự là nghĩ biện pháp nào khác.” Hoắc Tâm Viễn tuy rằng cảm thấy lời độ tin cậy cao, nhưng trong đầu xác thật chỉ thể hiện biện pháp đó.