“Em vẽ ư? Em vẽ bản thảo lắm.” Nhiếp Tiểu Sương lúc còn tự tin như nữa.
“Thật bản thảo thiết kế quan trọng nhất là ý tưởng, còn hình ảnh thể hiện là thứ yếu. Chị cứ vẽ suy nghĩ của , đó em sẽ giúp chị sửa là .” Tô Miêu Miêu .
“Thật… thật ?” Nhiếp Tiểu Sương chút sợ Tô Miêu Miêu chỉ đang an ủi .
“Em lừa chị gì? Những bản thảo thiết kế đều là em dựa cảm hứng đây của chị để sáng tạo hai đó.” Tô Miêu Miêu thật sự thắc mắc tại phụ nữ thời đại phần lớn đều tương đối tự ti.
Rõ ràng họ đều lấp lánh tỏa sáng, nhưng dám thẳng chính .
Ánh mắt Nhiếp Tiểu Sương dừng những bản thảo thiết kế trong tay, vì lời nhắc nhở của Tô Miêu Miêu mà bây giờ cô thật sự thể nhận một vài bóng dáng của trong những bản thiết kế .
“Quần áo từ những bản thiết kế … thật sự sẽ chịu mua ?” Giọng Nhiếp Tiểu Sương nhỏ.
“Đương nhiên , nếu em biến chúng thành quần áo thật chứ.” Tô Miêu Miêu ngờ nhiều như mà Nhiếp Tiểu Sương vẫn còn tự nghi ngờ.
“Chị dâu ba, cho dù chị tin bản thì cũng tin tưởng em chứ!” Tô Miêu Miêu thẳng cô.
Để một trở nên tự tin ngay lập tức quả thật chút khó, chỉ thể cứ thế đẩy cô tiến về phía .
Nhiếp Tiểu Sương: “…”
Nhiếp Tiểu Sương chằm chằm Tô Miêu Miêu một lúc lâu, cuối cùng gật đầu thật mạnh.
“Chị tin em, chị sẽ ở nhà vẽ bản thảo thiết kế thật !”
“Vâng.” Tô Miêu Miêu cuối cùng cũng mỉm , “ chị cũng nhất thiết vẽ ở nhà, nếu cảm hứng thì cũng thể dạo loanh quanh.”
“Ừm.” Nhiếp Tiểu Sương đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-751-chi-dau-tu-ti-em-gai-khich-le-mot-cuoc-goi-dinh-san-duong-tieu-thu.html.]
“Được , em tìm xưởng đây.” Tô Miêu Miêu .
“Được.” Nhiếp Tiểu Sương vội vàng trả bản thảo thiết kế trong tay cho Tô Miêu Miêu.
Trong đầu Nhiếp Tiểu Sương vẫn còn một vài ý tưởng nên cũng vội ngoài. Sau khi Tô Miêu Miêu rời , cô liền lập tức trở về phòng , lấy giấy b.út bắt đầu sáng tác.
Còn Tô Miêu Miêu khi ngoài thì đến bốt điện thoại công cộng để gọi điện.
“Miêu Miêu.” Chờ đến khi đầu dây bên truyền đến giọng quen thuộc của Hoắc Xảo Ngọc, nét mặt Tô Miêu Miêu cũng dịu dàng hẳn .
“Cô, dạo cô khỏe ?”
“Rất , cháu cứ chờ tiền hoa hồng hàng tháng .” Giọng của Hoắc Xảo Ngọc sức sống.
Tô Miêu Miêu , lòng cũng yên tâm.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Cô, bên cô còn thiếu hàng quần áo nữ ạ?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Thiếu chứ, cháu nguồn hàng ?” Hoắc Xảo Ngọc vội hỏi.
“Bên cháu định một lô quần áo nữ, đến lúc đó thể cần bên cô giúp cháu tiêu thụ.” Tô Miêu Miêu .
“Chuyện thành vấn đề, chỉ cần cháu hàng, bên cô bán hết cho cháu trong một giây.”
“Có lời của cô là cháu yên tâm .” Tô Miêu Miêu .
“ bên Kinh Thị dễ ? Cháu mối quan hệ nào đấy?” Hoắc Xảo Ngọc chút lo lắng.
“Không thì tìm thôi ạ.” Tô Miêu Miêu chẳng hề sợ hãi.