Thời buổi , thường sống thật sự là quá khó khăn.
Vương Hoành Kiệt nụ yên mặt Tô Miêu Miêu, như thế nào, trái tim hoảng loạn liền bình phục xuống.
Thật là quá khó tin, ông thôn trưởng bao nhiêu năm nay, thế nhưng còn cần một cô nhóc tới trấn an .
Thật là càng sống càng thụt lùi.
“Đi thôi.” Vương Hoành Kiệt thu liễm cảm xúc, xách lên bao tải tay.
Đi theo Tô Miêu Miêu hiệu t.h.u.ố.c.
Hiệu t.h.u.ố.c thêm vài , ai nấy đều bận rộn ngừng.
Tô Miêu Miêu cũng để ý đến bọn họ, thẳng tới quầy.
Chưởng quầy đang vùi đầu ghi sổ, cảm giác mặt , đầu cũng ngẩng lên, mở miệng :
“Mua t.h.u.ố.c sang bên cạnh đăng ký, lấy chờ gọi tên.” Chưởng quầy tuy nhanh, nhưng ngữ khí vẫn tồi.
Nhìn là bởi vì quá bận rộn nên mới ngắn gọn như thế.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Chưởng quầy, còn nhớ ?” Tô Miêu Miêu đột nhiên mở miệng.
Chưởng quầy vốn đang bận tối tăm mặt mũi thấy giọng lập tức ngẩng đầu.
Khi ông thấy Tô Miêu Miêu mặt, đầu tiên là sửng sốt, ngay đó mặt lập tức nở rộ một nụ rạng rỡ.
“Cô bạn nhỏ, là cô a!” Chưởng quầy tức khắc buông việc trong tay xuống, kích động cô, “Cô bạn nhỏ, thật sự cảm ơn cô, cô , dùng phương t.h.u.ố.c của cô, hiệu t.h.u.ố.c một tháng buôn bán bằng cả năm cộng .”
“Đã .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-75-gap-lai-chuong-quay-thon-truong-thap-thom-lo-au.html.]
“Cô tới tìm là chuyện gì? Chẳng lẽ bán phương t.h.u.ố.c mới cho ?” Chưởng quầy đến đoạn đôi mắt đều sáng lên.
“ tới bán d.ư.ợ.c liệu, thôn chúng bào chế ít d.ư.ợ.c liệu, bên chưởng quầy còn thu ?” Tô Miêu Miêu khéo.
Cũng vì giúp chưởng quầy vực dậy việc buôn bán mà vênh mặt hất hàm sai khiến, đương nhiên.
Chưởng quầy thấy trong mắt Tô Miêu Miêu bất luận sự ghen ghét tính toán nào, trong lòng tự nhiên cũng vui vẻ, bàn tay vung lên.
“Thu, đương nhiên thu, thu cho cô theo giá cao nhất!”
Hiện giờ hiệu t.h.u.ố.c của ông mỗi ngày buôn bán đều tưởng, d.ư.ợ.c liệu tiêu hao đặc biệt nhanh, Tô Miêu Miêu chủ động tới cửa còn hơn ông cho bên ngoài thu mua.
“Vậy đa tạ chưởng quầy.” Tô Miêu Miêu nhận lời của chưởng quầy, vội vàng đầu gọi Vương Hoành Kiệt và Sơn Nha T.ử còn đang ở cửa.
Vương Hoành Kiệt vẫn luôn chú ý tình hình bên phía Tô Miêu Miêu, vốn còn lo lắng đuổi cô .
Rốt cuộc tiệm t.h.u.ố.c buôn bán bận rộn như , nào công phu tiếp đãi bọn họ.
Không nghĩ tới chưởng quầy thấy Tô Miêu Miêu liền đến là tha thiết, điều cho Vương Hoành Kiệt đều ngây ngẩn cả .
Lúc thấy Tô Miêu Miêu vẫy tay với bọn họ, ông lập tức xách bao tải đuổi theo.
“Vương thúc, đưa d.ư.ợ.c liệu cho chưởng quầy xem một chút.” Tô Miêu Miêu ở bên ngoài cũng gọi Vương Hoành Kiệt là thôn trưởng.
“Được.” Vương Hoành Kiệt vội vàng đặt bao tải trong tay lên quầy.
Sơn Nha T.ử cũng ngay đó đặt bao tải trong tay lên.
Chưởng quầy tỉ mỉ kiểm tra d.ư.ợ.c liệu bên trong, lòng gật gật đầu.
“Cô bạn nhỏ, d.ư.ợ.c liệu bào chế thực sự tồi, hơn nhiều so với hàng thu mua bên ngoài. Chỗ lấy hết, cho tính toán sổ sách cho các .” Chưởng quầy xong liền gọi một tới, bảo mang mấy bao d.ư.ợ.c liệu kiểm kê.