“Mẹ cháu đúng là nhất đời, nhưng cháu trừ , cũng còn nào khác.” Đầu cô bé cúi xuống thật thấp.
Tô Miêu Miêu nhất thời nên tiếp lời thế nào, qua một hồi lâu mới chậm rãi hỏi:
“Vậy còn ba cháu ?”
“Cháu , bảo cháu ba.” Cô bé lắc đầu.
Không ba? Là qua đời ?
Ánh mắt Tô Miêu Miêu d.a.o động, suy tư một hồi, định an ủi cô bé thì cô bé ngẩng lên, nở nụ .
“Không ạ, cháu là đủ .”
Tô Miêu Miêu thì sửng sốt một chút, đó thần sắc mặt nhu hòa xuống.
“ , thế giới chúng chỉ cần một tâm ý với , cũng là đủ .”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Vâng ạ!” Cô bé gật đầu thật mạnh.
“……”
Tô Miêu Miêu cùng cô bé vẫn luôn canh giữ giường phụ nữ. Đến nửa đêm, cô bé thật sự chịu nổi nữa, đầu gật gà gật gù. Tô Miêu Miêu liền bế cô bé lên giường, còn ở ghế bên cạnh trông chừng.
Mãi cho đến khi ngoài cửa sổ sắc trời dần sáng, phụ nữ giường mới động đậy mí mắt.
Khoảnh khắc mở mắt , cô chút mờ mịt, đó nhớ chuyện, đầu sang bên cạnh. Thấy con vẫn ở đó, cô tức khắc thở phào nhẹ nhõm.
“Cô còn chỗ nào thoải mái ?” Tô Miêu Miêu thấy cô tỉnh liền tiến lên hỏi thăm.
phụ nữ tiếng bất thình lình cho giật , thiếu chút nữa bật dậy khỏi giường, đầu vẻ mặt hoảng sợ Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu lúc mới ý thức dường như sợ, liền lùi một bước.
“Cô đừng sợ, , ở ng·ay nhà bên cạnh. Đêm qua cô phát sốt, là con gái cô tìm sang đây.” Tô Miêu Miêu giải thích.
Người phụ nữ , sự đề phòng trong mắt thoáng giảm bớt.
“…… Cảm ơn cô.”
“Không cần khách khí. Xem bộ dạng cô hiện tại chắc còn gì đáng ngại, về đây.” Tô Miêu Miêu nhẹ giọng .
“Được.” Người phụ nữ gật đầu, định dậy tiễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-741-khoi-day-tiem-nang-cua-chi-dau-ba.html.]
Chỉ là thể cô hiện tại quá hư nhược, nửa ngày cũng gượng dậy nổi.
“Không cần tiễn , cô cứ dưỡng sức cho khỏe .” Tô Miêu Miêu thấy liền ngăn .
“Cảm ơn cô.” Trong mắt phụ nữ tràn đầy cảm kích.
“Đừng khách sáo.” Tô Miêu Miêu khẽ gật đầu với cô xoay rời .
Hiện tại thời gian còn sớm, khi Tô Miêu Miêu về đến nhà, vẫn dậy. Để tránh lo lắng, cô để một tờ giấy bàn đá giữa sân, báo cho nhà cô về.
Đường Xuân Lan dậy, liếc mắt liền thấy tờ giấy bàn đá, xem xong về phía phòng Tô Miêu Miêu, bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn, bữa sáng cũng rón rén. Những khác dậy cũng bà dặn dò nhỏ thôi.
Bởi Tô Miêu Miêu ngủ một mạch tới tận giữa trưa, khi mở mắt thì mặt trời bên ngoài lên cao.
Thay quần áo xong cửa, Nhiếp Tiểu Sương đang vẽ gì đó bàn đá trong sân.
“Chị dâu ba.” Tô Miêu Miêu gọi một tiếng.
“Miêu Miêu, em dậy .” Nhiếp Tiểu Sương lập tức ngẩng đầu lên.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu tới mặt Nhiếp Tiểu Sương, thoáng qua cuốn sổ trong tay cô .
Trên đó là những bản vẽ thiết kế thời trang.
“Nhanh như linh cảm ạ?” Tô Miêu Miêu chút ngạc nhiên. Cô mới dạo bên ngoài một ngày hôm qua.
“Có chút ý tưởng nên chị ghi , lát nữa chị còn định ngoài dạo tiếp.” Nhiếp Tiểu Sương cảm thấy ý kiến Tô Miêu Miêu đưa thật sự quá đúng đắn.
Hôm qua cô dạo Cửa hàng Bách hóa, phát hiện nhiều kiểu dáng thịnh hành khác so với hai năm . Cũng may là cô vội vàng bắt tay , bằng chắc chắn lỗ vốn.
“Được đấy ạ.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“Em rửa mặt , chị hâm nóng cơm cho em.” Nhiếp Tiểu Sương đặt cuốn sổ xuống, dậy bếp.
Tô Miêu Miêu cũng vội rửa mặt, mà cầm lấy cuốn sổ của Nhiếp Tiểu Sương xem qua.
Ý tưởng của Nhiếp Tiểu Sương tồi, chỉ là trải qua học tập bài bản nên kiến thức cơ bản vững. Tô Miêu Miêu chằm chằm cuốn sổ một hồi lâu mới chậm rãi đặt chỗ cũ.
Chờ Tô Miêu Miêu rửa mặt xong, Nhiếp Tiểu Sương cũng bưng đồ ăn nóng hổi .
Thời tiết dần nóng lên, trong sân mát mẻ nên đều ăn cơm ngoài sân. Nhiếp Tiểu Sương đặt đồ ăn lên bàn đá, Tô Miêu Miêu cảm ơn cầm đũa ăn. Còn Nhiếp Tiểu Sương cầm cuốn sổ lên, tiếp tục phác họa.