“Vâng ạ.” Cô bé gật đầu.
“Thật là tạo nghiệp, bản học điều thì thôi, còn mang đứa nhỏ đến thế gian chịu khổ, thật sự một đủ tư cách.” Đường Xuân Lan nhịn oán giận một câu.
Không ngờ cô bé thấy, lập tức dậy qua.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Không , đối với cháu , là nhất đời!”
Nhìn cô bé phản ứng như , lời đến bên miệng Đường Xuân Lan lập tức nghẹn . Bà xác thật nên mặt một đứa trẻ mà hạ thấp cha nó, nhưng bà cũng là vì đau lòng cho nó. Bản vẫn còn là một đứa trẻ mà học cách chăm sóc khác.
“Nếu cô thật sự với cháu, để cháu rơi cảnh chứ.” Đường Xuân Lan thở dài.
“Đều là tại và mợ, họ luôn tới tìm gây phiền toái, còn đ.á.n.h nông nỗi , họ mới là !” Cô bé hùng hổ .
“Mợ?” Tô Miêu Miêu lời , rũ mắt chằm chằm cô bé mặt, “Người phụ nữ hôm nay tới nhà cháu là mợ của cháu?”
“Vâng ạ.” Cô bé gật đầu.
Đường Xuân Lan kinh ngạc về phía Tô Miêu Miêu, nhất thời phản ứng kịp.
Cư nhiên là mợ?
“ bên ngoài……” Đường Xuân Lan theo bản năng định bên ngoài đồn là vợ cả tới cửa đ.á.n.h ghen tiểu tam, nhưng nghĩ đến cô bé mặt mới bốn năm tuổi, liền ngạnh sinh sinh nuốt lời trở về.
Tô Miêu Miêu ban ngày suy nghĩ những lời đồn thể là giả, ngờ hiện tại kiểm chứng.
Cô vươn tay xoa đầu cô bé.
“Cháu nghỉ ngơi , đêm nay cô sẽ ở đây giúp cháu trông .”
“Thật ạ?” Cô bé tức khắc quên mất chuyện , mắt trông mong Tô Miêu Miêu.
“ .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-740-su-that-dang-sau-loi-don-dai.html.]
“Cảm ơn cô, cháu nhất định sẽ báo đáp cô!” Khi lời , ánh mắt cô bé phá lệ kiên định.
Mặt mày Tô Miêu Miêu cũng nhu hòa xuống, cô sang Đường Xuân Lan.
“Mẹ, bảo ba và các về nghỉ ngơi , đêm nay con ở đây trông chừng, tránh xảy tình huống đột xuất.”
“Con ở đây ? Hay là để trông cho, con về nghỉ ngơi .” Đường Xuân Lan Tô Miêu Miêu liền lập tức phản đối.
“Ngày mai đều , con đang rảnh rỗi, con trông là thích hợp nhất. Mẹ mau về .” Tô Miêu Miêu thúc giục.
Đường Xuân Lan còn gì đó nhưng Tô Miêu Miêu kéo bà cửa.
“Ba, ba đưa về nghỉ ngơi , con ở bên một lát nữa mới về.” Tô Miêu Miêu sẽ trông cả đêm, sợ họ lo lắng.
“Được, con về sớm chút nhé, chuyện gì cứ gọi ba .” Hoắc Kiến Quốc gật đầu.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu đáp.
“Miêu Miêu, con tự chú ý nhé.” Đường Xuân Lan yên tâm dặn dò thêm.
“Con ạ.”
“……”
Sau khi Hoắc Kiến Quốc và rời , Tô Miêu Miêu mới trở phòng.
Cô bé dùng ánh mắt vô cùng hâm mộ cô, Tô Miêu Miêu đến mức chút tự nhiên.
“Sao cháu cô như ?”
“Cô ơi, nhà của cô đối với cô thật .” Giọng cô bé thật thất vọng.
“Vừa cháu chẳng cháu là nhất đời .” Tô Miêu Miêu xuống bên cạnh cô bé.