Kết quả là con vịt đến miệng sắp bay mất, thể chịu .
“Mày câm miệng cho tao, tao bảo mày lấy thì lấy, ở mà lắm lời thế?” Sắc mặt Hoàng Um Tùm lập tức trầm xuống.
Nếu bây giờ còn mặt Lục Tu Viễn và Tô Miêu Miêu, nhất định dạy dỗ cho thằng con một trận.
Đến tình thế cũng , đúng là đồ ngu, thể chuyển hộ khẩu của nhà Hoắc Nghi , chắc chắn là một quân nhân bình thường.
Còn dám ở đây la lối om sòm, đúng là sống nữa.
Nhận ánh mắt cảnh cáo của Hoàng Um Tùm, gã đàn ông cuối cùng cũng thu liễm một chút, tuy vẫn còn chút bất bình, nhưng cũng chỉ thể c.ắ.n răng xoay lấy b.út.
Khi , trong tay một cây b.út máy.
Hoàng Um Tùm nhận lấy ký tên mục cuối cùng của thôn.
“Đồng chí Lục, ký xong.” Hoàng Um Tùm ha hả đưa công văn qua.
Lục Tu Viễn xem kỹ một chút, xác định vấn đề gì mới thu .
“Đồng chí Lục, các định khi nào rời ?” Hoàng Um Tùm thăm dò.
“Thu dọn xong chúng tự nhiên sẽ .” Lục Tu Viễn xoay chuẩn rời .
“Xe của lúc đậu ở đầu thôn, phơi nắng hỏng , quen một thợ sửa xe, cho mời đến giúp ?” Hoàng Um Tùm lấy lòng Lục Tu Viễn một chút.
Hy vọng khi họ rời khỏi đây, thể quên hết bọn họ .
“Không cần, sửa xong .” Lục Tu Viễn dứt khoát từ chối.
“Anh sửa xong ?” Hoàng Um Tùm kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-697-cai-tat-nay-lua-am-muu-bao-thu-that-bai.html.]
“Ừm.” Lục Tu Viễn đáp một tiếng, thèm để ý đến Hoàng Um Tùm, đến bên cạnh Tô Miêu Miêu, giọng lập tức dịu xuống, “Chúng về thôi.”
“Được.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Hai nắm tay rời .
Trong sân tức khắc chỉ còn gia đình Hoàng Um Tùm.
“Ba, bọn họ thật sự quá kiêu ngạo, ba nên khách sáo với họ như !” Gã đàn ông lúc đầu chút bất bình.
ngay đó, Hoàng Um Tùm liền tát một cái, gã đàn ông đ.á.n.h bất ngờ, cả đầu lệch sang một bên.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Sau khi hồn, che nửa bên mặt nóng rát của , vẻ mặt kinh ngạc Hoàng Um Tùm.
“Ba, ba đ.á.n.h con gì?”
“Tao sớm đ.á.n.h mày , mày mày suýt chút nữa hại c.h.ế.t cả nhà chúng !” Hoàng Um Tùm tức đến hộc m.á.u.
“Ba, con rõ ràng gì cả.” Gã đàn ông vẻ mặt oan ức.
“Không gì cả? Mày công văn chuyển hộ khẩu đó khó đến mức nào ? đàn ông chỉ dùng hai ngày ngắn ngủi , mày nghĩ là thường ? Với những như họ, nếu chúng át chủ bài để khống chế, g.i.ế.c c.h.ế.t chúng cũng dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến!” Hoàng Um Tùm tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
Hắn thông minh cả đời, sinh một đứa con trai ngu như lợn thế .
“Con…” Gã đàn ông lập tức nên lời.
“Thôi, mày cho theo dõi bọn họ, bất kể khi nào họ rời , đều báo cho tao tiên.” Hoàng Um Tùm xoay phòng, bước chân chút vội vã.
Bà Hoàng vội vàng theo, liền thấy Hoàng Um Tùm phòng ngủ thẳng đến cái tủ ở góc phòng.