“Người còn tất da chân , lộ chỗ nào.”
“Nhìn thì hình như lộ, nhưng cứ cảm thấy ngại ngùng .” Hà Phương Tuệ thẹn thùng.
“Không gì ngại, chừng qua mấy năm nữa đường cái đầy ăn mặc như .” Tô Miêu Miêu thong thả .
“Sao thể chứ, chắc chắn chấp nhận .” Hà Phương Tuệ thề thốt phủ nhận.
“Ai .” Tô Miêu Miêu cũng tranh luận nhiều.
Chờ đến khi cục diện định, xã hội phát triển sẽ tiến về phía với tốc độ tên lửa, đến lúc đó thứ đều sẽ đổi .
Bất quá hiện tại cái với Hà Phương Tuệ e là cô sẽ tin.
“Cũng .” Hà Phương Tuệ gật gật đầu.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ba mải chuyện chú ý đường chân, lệch khỏi con đường lúc tới, khi ngang qua một khúc cua, trong căn phòng bên cạnh đột nhiên truyền đến một trận động tĩnh.
Tô Miêu Miêu theo bản năng thoáng qua, bước chân cũng dừng .
Hà Phương Tuệ còn , thấy Tô Miêu Miêu đáp , đầu thì thấy Tô Miêu Miêu đang yên phía .
“Sao ?” Hà Phương Tuệ chạy ngược .
“Vừa hình như thấy bên trong đang kêu cái gì đó.” Tô Miêu Miêu nheo mắt đ.á.n.h giá cánh cửa phòng mặt.
“Có ? Sao thấy nhỉ?” Hà Phương Tuệ còn lắng tai kỹ một chút, xác thật thấy động tĩnh gì.
Tô Miêu Miêu tin tưởng tai sẽ lầm, theo bản năng mở cửa xem xét.
“Đồng chí!”
Ngay khi tay Tô Miêu Miêu sắp chạm tay nắm cửa, một giọng vội vàng từ phía truyền tới.
Tô Miêu Miêu ngẩng đầu, một đàn ông trung niên đang hốt hoảng chạy về phía bọn họ.
“Các cô gặp rắc rối gì ?” Người đàn ông đến gần, dấu vết chắn cánh cửa phòng .
“Trong phòng cái gì ?” Tô Miêu Miêu thu tay về, vẻ lơ đãng hỏi.
“Nơi chỉ là một phòng tạp vật, bên trong chất đống đồ linh tinh dùng đến thôi.” Người đàn ông từ tốn .
“Vậy ? còn tưởng bên là nhà vệ sinh.” Tô Miêu Miêu .
“Nhà vệ sinh ở phía bên , cần đưa cô qua đó ?” Người đàn ông qua lịch sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-621-tieng-dong-la-trong-can-phong-kin.html.]
“Không cần , về nhà khách cũng .” Tô Miêu Miêu lắc đầu.
“Được, để đưa các cô ngoài.” Người đàn ông động tác mời.
Tô Miêu Miêu gật gật đầu, cất bước về phía .
“Bên là khu nghỉ ngơi của nhân viên nội bộ chúng , các cô ở ngã rẽ phía lẽ nên rẽ trái, đường sẽ vòng một đoạn.” Người đàn ông dẫn đường giải thích.
“Lần đầu tiên tới nên chú ý lắm.” Tô Miêu Miêu đáp lời.
“Không , là do chúng phục vụ chu đáo, chuyên trách đưa các cô ngoài.”
“……”
Một lát , đàn ông đưa Tô Miêu Miêu bọn họ đến cửa.
“Đi thẳng phía là nhà khách quốc doanh, các cô còn nhớ đường ? Có cần đưa qua đó ?” Người đàn ông mặt đều mang theo nụ , cả qua ôn hòa.
“Không cần , đường bên chúng nhớ.” Tô Miêu Miêu khéo léo từ chối.
“Nếu thì tiễn nữa, mấy vị thong thả.”
“Được.”
“……”
Sau khi Tô Miêu Miêu bọn họ rời , đàn ông còn tại chỗ một hồi lâu, thẳng đến khi bọn họ xa, lúc mới xoay công ty.
“Miêu Miêu, thái độ của ở đây thật đấy.” Hà Phương Tuệ ở một bên cảm thán.
Tô Miêu Miêu lên tiếng, mi mắt rũ xuống, đang suy nghĩ gì.
“Miêu Miêu, cô ?” Hà Phương Tuệ vươn tay vẫy vẫy mặt cô.
“Hả?” Tô Miêu Miêu ngẩng đầu.
“Cô đang nghĩ gì thế? gọi mấy tiếng cô cũng thưa.” Hà Phương Tuệ nghi hoặc.
“Không gì.” Tô Miêu Miêu thu liễm tâm thần, với Hà Phương Tuệ, “Cô gì cơ?”
“ ở đây thái độ thật.” Hà Phương Tuệ lặp .
“Ừ.” Tô Miêu Miêu gật đầu phụ họa, mặt cảm xúc gì khác thường.
ánh mắt Vân Phi Trần vẫn luôn dừng cô, trong ánh mắt nhiễm vài phần tìm tòi nghiên cứu.