“Đồng chí Lục, thật là hoan nghênh nha.” Tô Miêu Miêu liếc mắt Lục Tu Viễn một cái, xoay trở về phòng.
Lục Tu Viễn lúc mới phản ứng , vội vàng xoay đuổi theo .
“ cùng cô cái gì cũng , chỉ là lúc chúng kiểm tra sức khỏe gặp qua cô hai .” Giọng điệu Lục Tu Viễn chút nôn nóng, tựa hồ sợ Tô Miêu Miêu hiểu lầm.
Tô Miêu Miêu vốn định trêu chọc một chút, nhưng bộ dáng của chút đành lòng, trực tiếp bật thành tiếng.
“Được , đùa thôi, loại bậy.”
Cảm giác của cô luôn nhạy bén, nếu Lục Tu Viễn thật sự gì đó với cô gái , thì ánh mắt đầu tiên cô gái thấy nên là sự nan kham và hổ thẹn, mà là phẫn nộ và thống hận.
Nghĩ đến thì cũng chỉ là một cô nương thầm thương trộm nhớ Lục Tu Viễn mà thôi.
Chỉ tiếc là, là của cô .
Lục Tu Viễn thấy Tô Miêu Miêu thật sự tức giận, lúc mới thoáng thở phào nhẹ nhõm.
“ lấy cơm cho em, em xem thích ăn .” Lục Tu Viễn đặt hộp cơm trong tay lên bàn, tổng cộng hai cái hộp.
Một hộp đựng đầy cơm trắng, hộp còn đựng đầy ắp ba món ăn.
Một món thịt kho tàu, một món giò heo hầm tương, còn một món gà con hầm nấm.
“Toàn là món mặn nha?” Tô Miêu Miêu bật .
“Bộ đội huấn luyện nặng, tiêu hao cũng lớn, thức ăn tương đối mà sẽ hơn một chút.” Lục Tu Viễn cũng ba món là cố ý lấy cho Tô Miêu Miêu, bình thường nhiều nhất cũng chỉ ăn một món mặn.
“Em nếm thử .” Lục Tu Viễn đưa đũa cho Tô Miêu Miêu.
“Ừm.” Tô Miêu Miêu gật đầu nhận lấy, nếm một miếng gà hầm nấm.
Thịt gà mềm mại, nấm tươi ngon.
“Đầu bếp bộ đội các tay nghề cũng khá lắm.” Tô Miêu Miêu liên tục gật đầu.
“Em thích ăn là , ăn nhiều một chút.” Lục Tu Viễn đó còn sợ Tô Miêu Miêu ăn quen cơm tập thể ở nhà ăn bên , hiện giờ thấy cô thích, đẩy hộp cơm về phía cô.
“Anh chắc cũng ăn .” Tô Miêu Miêu mở miệng.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Em ăn xong sẽ ăn.” Lục Tu Viễn ôn nhu .
“Tại đợi ăn xong mới ăn? Cùng ăn ? Anh cầm hai đôi đũa .” Tô Miêu Miêu đưa đôi đũa còn cho Lục Tu Viễn.
Lục Tu Viễn còn gì đó, Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Hai ăn so với một ăn càng ngon miệng hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-601-bua-com-ngot-ngao-va-anh-hoang-hon-tren-suon-nui.html.]
Nghe xong lời , Lục Tu Viễn cũng chối từ nữa, cầm đũa cùng Tô Miêu Miêu ăn chung.
Trong căn phòng chật hẹp, hai bàn cơm, cũng lấy thêm bát, cứ thế ăn chung trong hộp cơm, mỗi một nửa.
Tuy rằng kiếp Tô Miêu Miêu ăn qua nhiều sơn hào hải vị, tuy rằng thịt kho tàu với giò heo chút ngấy, nhưng cô vẫn cảm thấy bữa cơm hôm nay khiến vô cùng vui vẻ.
Tô Miêu Miêu ăn nhiều lắm, phần còn đều Lục Tu Viễn giải quyết hết, đó chủ động rửa bát.
Sau khi trở về, Lục Tu Viễn thoáng qua sắc trời bên ngoài, vẫn tối hẳn, bèn hỏi Tô Miêu Miêu một câu.
“Có ngoài dạo một chút cho tiêu cơm ?”
“Được thôi.” Tô Miêu Miêu gật gật đầu.
Tuy rằng ban ngày cô dạo , nhưng ngày mai cô trở về, thời gian thể ở chung với Lục Tu Viễn cũng nhiều, vẫn tranh thủ từng phút từng giây.
“Vậy thôi.” Lục Tu Viễn mặt mày nháy mắt giãn .
Lúc đại bộ phận binh lính đều huấn luyện kết thúc, hoặc là về nhà ăn cơm, hoặc là đang tự do hoạt động.
Tô Miêu Miêu cùng Lục Tu Viễn xuất hiện, liền hấp dẫn vô ánh mắt.
Lục Tu Viễn vốn dĩ chính là nhân vật phong vân trong bộ đội, hơn nữa Tô Miêu Miêu cũng lớn lên phá lệ xinh , tổ hợp trai tài gái sắc cho dù là con đường nhỏ hoang vắng, đều tự thành một đạo phong cảnh.
“Có cảm thấy thoải mái ?” Lục Tu Viễn sợ Tô Miêu Miêu chằm chằm quá nhiều sẽ mất tự nhiên.
“Cũng bình thường.” Tô Miêu Miêu đối với mấy cái cũng để ý lắm.
“ đưa em đến một chỗ yên tĩnh.” Lục Tu Viễn cho rằng Tô Miêu Miêu là đang cố ý cậy mạnh.
“Được.”
“……”
Lục Tu Viễn nắm tay Tô Miêu Miêu, nhưng nghĩ đến hiện tại còn ở trong quân doanh, còn chú ý hình tượng một chút, chỉ phía dẫn đường, nhưng bước chân cố tình chậm vài phần.
Hai mười mấy phút, leo lên một cái sườn núi nhỏ.
Mà lúc , nơi xa mặt trời lặn về tây, nhuộm đỏ rực cả một vùng ánh ráng chiều.
Tô Miêu Miêu cảnh sắc mắt cũng khỏi sửng sốt.
“Chỗ là ngẫu nhiên phát hiện, ngày thường huấn luyện mệt mỏi liền sẽ qua bên thả lỏng một chút.” Lục Tu Viễn biểu tình của Tô Miêu Miêu liền cô thích.
“Nơi phong cảnh .” Tô Miêu Miêu lẩm bẩm.
“Thích thì chúng ở đây một lát.” Lục Tu Viễn cởi áo khoác của lót lên tảng đá bên cạnh.