Bọn họ tìm nhiều ban cố vấn, thương lượng mấy ngày mấy đêm mới xác định một phương án cuối cùng, nhưng Tô Miêu Miêu chỉ dùng thời gian một đêm liền thành bộ phương án.
Cái đầu của cô rốt cuộc là cấu tạo thế nào , thật sự chút đổi đầu với cô.
“Vậy thì thật sự là quá .” Tô Miêu Miêu lời , mặt cuối cùng cũng lộ một nụ thư thái.
“Bất quá phòng hộ là một việc lâu dài, trong thời gian ngắn khả năng sẽ thấy hiệu quả gì rõ rệt.” Đinh Thụ Vĩ thở dài.
“Cây đại thụ che trời cũng một ngày mà trưởng thành, tiền nhân trồng cây hậu nhân hái quả, chúng một trồng cây cũng cả.” Tô Miêu Miêu .
“Cũng .” Đinh Thụ Vĩ gật gật đầu.
“ , Đinh bí thư, tính là lập công lớn cho tổ chức ?” Tô Miêu Miêu bỗng nhiên mở miệng.
“Đương nhiên tính, bên đang giúp cô xin tổ chức khen thưởng, cô yên tâm, tuyệt đối sẽ cô thất vọng!” Ánh mắt Đinh Thụ Vĩ sáng quắc.
Nhân tài như , khẳng định là sẽ bạc đãi.
Chỉ là đáng tiếc, Tô Miêu Miêu cũng Tây Sơn bọn họ, bằng thật giữ ở nơi , cho cô về.
“Vậy thể dùng khen thưởng để đổi một với Đinh bí thư ?” Tô Miêu Miêu nhân cơ hội hỏi.
“Đổi một ? Cô đổi nào?” Đinh Thụ Vĩ chút nghi hoặc.
Hắn nhậm chức lâu như , đây vẫn là đầu tiên dùng khen thưởng của tổ chức để đổi thứ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-541-dung-cong-lao-doi-lay-tu-do-cho-co-co.html.]
“Cô cô của .” Tô Miêu Miêu môi đỏ khẽ mở.
“ , chúng gặp qua, bà là hạ phóng tới khu mỏ , đúng .” Đinh Thụ Vĩ cũng đem tình huống của Tô Miêu Miêu cùng với nhà cô điều tra đến rành mạch.
“ ! Có thể cho bà phản thành ?” Tô Miêu Miêu mở miệng.
Đinh Thụ Vĩ mày lập tức liền nhíu : “Cô xác định cô cho bà phản thành?”
Với cống hiến hiện giờ của Tô Miêu Miêu đối với Tây Sơn bọn họ, cho dù là vượt khu dễ phối hợp, nhưng chỉ cần cô đề , bên cũng thể giúp cô chu , việc cho bà phản thành cũng là thể .
hiện tại cô đưa cho cô cô của phản thành.
“ .” Tô Miêu Miêu gật gật đầu.
“Tô đồng chí, lý giải tình cảm cô cháu các thâm sâu, chính là một câu vẫn rõ ràng với cô, cơ hội như cũng là thời thời khắc khắc đều thể , đôi khi cả đời cũng chỉ một như mà thôi.” Đinh Thụ Vĩ lời chút hàm hồ, nhưng Tô Miêu Miêu thực minh bạch.
“Đinh bí thư, ý của ngài đều , chỉ là nhà của đều còn ở Mặc Tỉnh, càng quan trọng là, còn nhiệm vụ tổ chức giao phó thành, chuyện phản thành vội.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“ cô cô của giống , bà là một phụ nữ xuất giá, nhà đẻ thất thế, ở nhà chồng sống lắm. Ngày đầu tiên thấy bà , bà tất cả đều là vết thương tím tím xanh xanh, sợ bà lưu nơi , về chúng liền âm dương cách biệt.” Tô Miêu Miêu lời , hốc mắt thích hợp đỏ lên.
“Còn chuyện như ?” Đinh Thụ Vĩ nhíu mày.
“Phụ nữ thế giới luôn là sống khó khăn hơn một chút, khu mỏ bên đại bộ phận đều là đàn ông, tránh sẽ một ít chuyện thể thấy ánh sáng.” Tô Miêu Miêu buồn bã .
Chuyện thể thấy ánh sáng?