Chỉ là cô mới xoay , liền thấy một bóng quen thuộc lưng .
“Cô… cô cô…” Tô Miêu Miêu thấy Hoắc Xảo Ngọc, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Bà đến đây từ lúc nào?
Sao cô hề phát hiện?
Thật sự là Đàm Thạch Lỗi cho tức đến hồ đồ, ngay cả môi trường xung quanh cũng chú ý.
Sắc mặt Hoắc Xảo Ngọc trắng bệch như tờ giấy, cả lảo đảo.
Tô Miêu Miêu thể xác định bà đến từ lúc nào, bao nhiêu.
Chỉ thể từ từ tiến lên, thăm dò Hoắc Xảo Ngọc.
“Cô ơi, cô đến lâu ạ?”
Hoắc Xảo Ngọc Tô Miêu Miêu mặt , ấm dường như tan biến lúc mới như khôi phục .
Bà mấp máy môi, gì đó, nhưng ngay đó hai chân mềm nhũn, cả ngã về phía .
Cũng may Tô Miêu Miêu tay mắt lanh lẹ, một tay đỡ lấy bà, mới khiến bà ngã.
“Cô, cô chứ?” Tô Miêu Miêu vội vàng giữ lấy cổ tay Hoắc Xảo Ngọc, bắt mạch cho bà.
Hoắc Xảo Ngọc nắm ngược tay cô, chằm chằm cô chớp mắt.
“Những lời Lỗi nhi … con đều thấy ?” Đôi mắt Hoắc Xảo Ngọc đỏ ngầu, chằm chằm Tô Miêu Miêu như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-532-su-that-phoi-bay-trai-tim-tan-nat.html.]
Bà bây giờ nghi ngờ tai vấn đề , mới những lời khó hiểu như .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Miêu Miêu chút nỡ bộ dạng của Hoắc Xảo Ngọc, nhưng bà đụng , cô cũng gì giấu giếm.
“Cô bao nhiêu?”
Hoắc Xảo Ngọc , bàn tay đang nắm lấy Tô Miêu Miêu bỗng nhiên buông lỏng.
“Cho nên… là ảo giác, cũng đang mơ… tất cả những điều … đều là thật?”
Hoắc Xảo Ngọc đưa tay che n.g.ự.c, nơi đó như một con d.a.o cùn đang từng mảnh từng mảnh xẻo trái tim bà, đau đến mức ngay cả hít thở cũng cảm thấy đau thấu tâm can.
“Cô ơi, con chỉ rõ sự thật…” Giọng Tô Miêu Miêu chút trầm xuống.
Cô chỉ rốt cuộc xảy chuyện gì với Hoắc Xảo Ngọc, chứ cho bà lúc .
“Ban đầu cô chỉ lời con, trông chừng lửa trong lò t.h.u.ố.c, nhưng đó cô càng nghĩ càng thấy , luôn cảm thấy con như đang cố ý tách cô .”
“Cô nghĩ rằng con sẽ nghi ngờ những điều đó, cô chỉ lo Lỗi nhi và con xảy xung đột, nó từ nhỏ bà nội chiều hư, tuy trong thời gian ngoan hơn nhiều, nhưng khi nổi tính lên vẫn chút vô cớ gây rối…”
“Cô liền nghĩ theo xem , nếu các con xảy xung đột gì cô còn thể khuyên giải, nhưng cô cũng ngờ …” Hoắc Xảo Ngọc càng càng cảm thấy khó thở, nước mắt kiểm soát mà rơi lã chã.
Vừa khi thấy Tô Miêu Miêu bóp cổ Đàm Thạch Lỗi ấn xuống đất, bà theo bản năng xông lên.
lý trí cho bà , Tô Miêu Miêu là một bốc đồng như , càng thể g.i.ế.c ở nơi .
Bà ép đợi thêm một chút, xem nguyên nhân gì khác .
Chờ đợi khiến bà những lời khiến bà sống bằng c.h.ế.t…