Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 523: Lãnh Đạo Khu Mỏ Tỏ Rõ Thái Độ

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:25:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Suốt quãng đường , ông lo lắng thấp thỏm, sợ Tô Miêu Miêu xảy chuyện gì ngoài ý .

May mà con bé vẫn bình an vô sự.

“Lãnh đạo, đây là ba con, đây là cô con.” Tô Miêu Miêu khi trấn an Hoắc Kiến Quốc xong liền giới thiệu hai họ với lãnh đạo khu mỏ, về phía Hoắc Kiến Quốc và Hoắc Xảo Ngọc.

“Ba, cô, đây là lãnh đạo khu mỏ.”

“Lãnh đạo?” Hoắc Xảo Ngọc , sắc mặt khỏi sững .

 

“Chào các vị.” Lãnh đạo khu mỏ chủ động đưa tay .

“Chào ngài.” Hoắc Kiến Quốc đây cũng từng ở vị trí cao, nhờ Tô Miêu Miêu mà dần dần tìm sự tự tin , đối mặt với lãnh đạo khu mỏ tỏ thản nhiên.

Hoắc Xảo Ngọc thì cả đều kinh ngạc, lúc bắt tay với lãnh đạo, bà còn lau tay mấy mới nhẹ nhàng nắm lấy tay đối phương.

“Ông nuôi dạy một cô con gái .” Lãnh đạo khu mỏ vẻ mặt ngưỡng mộ Hoắc Kiến Quốc.

Hoắc Kiến Quốc tuy rõ hôm nay rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng để lãnh đạo khu mỏ thể khen ngợi con gái như , ông tự nhiên vô cùng vinh hạnh.

“Con gái quả thực là một đồng chí ưu tú, là do chúng cha liên lụy nó.”

“Không cần khiêm tốn, cha ưu tú thì con gái mới thể ưu tú.” Lãnh đạo khu mỏ xong về phía Hoắc Xảo Ngọc bên cạnh, “Cô là đồng chí Hoắc đúng , ở khu mỏ nếu khó khăn gì thể trực tiếp đến tìm .”

“Cảm ơn lãnh đạo!” Hoắc Xảo Ngọc ưu ái mà kinh ngạc, cúi cảm ơn đối phương.

“Lãnh đạo, điện thoại khẩn.” Ngay lúc , thư ký của lãnh đạo đột nhiên chạy tới.

“Xin , điện thoại .” Lãnh đạo khu mỏ với Tô Miêu Miêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-523-lanh-dao-khu-mo-to-ro-thai-do.html.]

“Ngài cứ bận, bên sẽ trông chừng.” Tô Miêu Miêu đáp.

“Vất vả cho cô .” Lãnh đạo khu mỏ gật đầu với Tô Miêu Miêu, lúc mới xoay rời .

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Mãi cho đến khi bóng dáng lãnh đạo xa, Hoắc Xảo Ngọc mới thoáng hồn, vẻ mặt mờ mịt về phía Tô Miêu Miêu.

“Miêu Miêu, rốt cuộc là chuyện gì ? Sao lãnh đạo khách sáo với cô như ?”

Bà đến khu mỏ hơn một năm, từng gặp mặt lãnh đạo, nhưng lãnh đạo còn chủ động bắt tay bà.

Chuyện ngay cả khi bà còn ở Hải Thị cũng từng đãi ngộ như .

Tô Miêu Miêu cũng giấu giếm, đem chuyện hôm nay của họ đơn giản giải thích cho hai .

Hoắc Kiến Quốc đối với năng lực của Tô Miêu Miêu sớm quen thuộc, tình huống như trong mắt ông bình thường.

Hoắc Xảo Ngọc thì miệng há to, nửa ngày nên lời.

“Y thuật của con… thật sự lợi hại như ?” Một lúc lâu , Hoắc Xảo Ngọc mới chút lẩm bẩm hỏi.

 

“Sao đến bây giờ em còn tin, y thuật của Miêu Miêu ngay cả bác sĩ ở bệnh viện lớn cũng hổ thẹn bằng.” Hoắc Kiến Quốc chút buồn .

Đáy mắt Hoắc Xảo Ngọc thêm vài phần hoảng loạn, nếu y thuật của Tô Miêu Miêu thật sự như , cô bắt mạch cho bà, cũng

“Em gái, em ? Sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt như ? Có trong khỏe ?” Hoắc Kiến Quốc chú ý đến phản ứng của Hoắc Xảo Ngọc, vội vàng hỏi.

Hôm nay ông giúp Hoắc Xảo Ngọc việc một ngày, lúc mới thật sự cảm nhận công nhân việc ở khu mỏ vất vả đến mức nào.

 

 

Loading...