Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 431: Ngày Đầu Tiên Đi Làm Sau Tết

Cập nhật lúc: 2026-01-07 11:15:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , , đều , con nó cũng .” Lục Vĩ Binh Lục cho cảm xúc cũng chút chùng xuống.

Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn tiếng nức nở của Lục và lời an ủi dịu dàng của Lục Vĩ Binh.

Xuân về mặt đất, băng tuyết tan chảy.

Kỳ nghỉ Tết Âm lịch kết thúc, thôn Thạch Mã Đầu nữa náo nhiệt lên.

Ngày đầu tiên , đều tinh thần phấn chấn.

Mùa đông , nhà nào cũng sống , thể thấy rõ bằng mắt thường, ai nấy đều béo lên một chút.

Lúc việc, cũng tràn đầy sức lực.

Nhìn thái độ việc của họ, Tô Miêu Miêu cảm thấy Căn cứ Liên hợp Xí nghiệp Dược phẩm chắc chắn thể ăn lớn mạnh.

Tô Miêu Miêu một vòng quanh ruộng t.h.u.ố.c, xác định vấn đề gì, lúc mới trở về văn phòng của .

Bản thiết kế nhà máy d.ư.ợ.c phẩm của cô mùa đông cũng vẽ gần xong, chỉ còn một chi tiết cần xử lý, nhiều nhất là hai ngày nữa là thể thành bản thảo.

Mà Vân Phi Trần và Hà Phương Tuệ hôm nay cũng đến báo danh .

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Đồng chí Tô.” Vân Phi Trần vẫn giữ vẻ mặt cung kính.

“Miêu Miêu, tớ nhớ quá!” Hà Phương Tuệ thì trực tiếp nhào Tô Miêu Miêu.

Tô Miêu Miêu đưa tay véo eo nhỏ của cô .

“Eo to cả một vòng, xem cũng nhớ tớ nhiều lắm.”

Hà Phương Tuệ chút ngượng ngùng thẳng .

“Ba tớ thương tớ, khi về nhà vẫn luôn đồ ăn ngon cho tớ, tớ nhịn , nên ăn béo lên một chút.”

“Béo một chút , sờ thích hơn.” Tô Miêu Miêu cao giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-431-ngay-dau-tien-di-lam-sau-tet.html.]

“Miêu Miêu!” Hà Phương Tuệ đỏ bừng mặt.

“Chúng đều là con gái, sợ gì chứ?” Tô Miêu Miêu cố ý trêu chọc.

“May mà là con gái, nếu là nam đồng chí, e là bắt tù mấy .” Hà Phương Tuệ tuy , nhưng trong mắt lộ vẻ e thẹn.

Sau đó cô đặt tay nải của lên mặt Tô Miêu Miêu.

“Đây là gì?” Tô Miêu Miêu nghi hoặc cô.

“Đây là quà tớ mang cho , xem .” Hà Phương Tuệ hất cằm.

“Thật ?” Tô Miêu Miêu chút bất ngờ.

Mở tay nải , bên trong là một ít thịt khô, lạp xưởng, cá khô tự , còn một ít hạt dưa, kẹo.

“Cậu đừng nghĩ tớ hối lộ lãnh đạo, những thứ đều là tớ tự , mỗi thứ tớ chỉ mang cho một ít, để nếm thử.” Hà Phương Tuệ sợ Tô Miêu Miêu nhận, vội vàng giải thích.

“Đồ tớ nhận, tớ cảm ơn dì nhé.” Tô Miêu Miêu cũng điều, Hà Phương Tuệ thật sự chia sẻ với cô.

“Nhất định sẽ chuyển lời!” Hà Phương Tuệ thấy Tô Miêu Miêu nhận lấy, nụ mặt lập tức rạng rỡ.

Đứng ở một bên, Vân Phi Trần thấy cảnh , đột nhiên chút lúng túng.

Anh… cũng chuẩn quà cho Tô Miêu Miêu.

lúc , Hà Phương Tuệ chuyển chủ đề sang .

“Đồng chí Vân, là thư ký của Miêu Miêu nhà chúng , chắc cũng chuẩn quà năm mới cho cô chứ?”

Vân Phi Trần , sắc mặt càng thêm tự nhiên, ở một bên trông vô cùng lúng túng.

…” Vân Phi Trần ấp úng một câu chỉnh, thậm chí dám thẳng Tô Miêu Miêu.

“Ôi chao, là thư ký Vân của chúng chuẩn đấy chứ? Anh về nhà hơn nửa tháng, mà đến một món quà cũng chuẩn cho Miêu Miêu của chúng ? Miêu Miêu của chúng năm qua chiếu cố chúng nhiều đấy.” Hà Phương Tuệ thấy dáng vẻ của Vân Phi Trần, lập tức hứng thú.

 

 

Loading...