“Hắn thấy nữ đồng chí đó tinh thần bình thường, liền thường xuyên dùng đồ ăn dụ dỗ đối phương để quan hệ, ngày chúng bắt giữ , trong lòng còn mang theo nửa cái bánh bao.”
Khi nữ cảnh sát những điều , vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.
Tô Miêu Miêu mà tay cầm tài liệu siết c.h.ặ.t .
Mặc dù đó đoán những gì Ánh Nguyệt trải qua, nhưng hôm nay khi xác thực, vẫn khó thể chấp nhận.
“Hơn nữa theo lời khai của Vương mặt rỗ, những lừa gạt đồng chí Ánh Nguyệt là ít, thậm chí kẻ còn trực tiếp cưỡng h.i.ế.p, bên và đang tiếp tục rà soát, nhưng liên quan thể nhiều, việc bắt giữ cần một chút thời gian.” Nữ cảnh sát trầm giọng.
“ , hỏi đứa bé của Ánh Nguyệt là của ai ?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Vương mặt rỗ khi gặp đồng chí Ánh Nguyệt, cô m.a.n.g t.h.a.i .”
Tô Miêu Miêu gật đầu: “Còn manh mối nào khác ? Có hỏi tại Ánh Nguyệt xuất hiện ở đây ?”
“Chuyện chúng vẫn đang điều tra, theo kết quả hiện tại, đồng chí Ánh Nguyệt dường như xuất hiện ở gần huyện thành 6 năm .”
6 năm ?
Giáo sư Tưởng đó , Ánh Nguyệt mất tích bảy năm .
6 năm đột nhiên xuất hiện ở huyện Mặc, một năm ở giữa cô ở ?
Có lẽ chỉ cần tìm tung tích của Ánh Nguyệt trong một năm đó, chừng là thể phá án.
“ , cảm ơn chị cố ý đến báo cho , tiếp theo nếu tiến triển gì xin hãy báo cho tiên.” Tô Miêu Miêu vẻ mặt trịnh trọng nữ cảnh sát mặt.
“Cô yên tâm, vụ án sở chúng cũng coi trọng. Vốn dĩ chúng nên tìm trong cuộc, nhưng tình hình của trong cuộc khá đặc thù, mà cô là báo án, nên mới đến chỗ cô .”
“Các chị thể tạm thời đừng tìm Ánh Nguyệt và nhà của cô ?” Tô Miêu Miêu thấy lời , ánh mắt tối .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Nếu cô giấy ủy quyền, bên thể liên lạc trực tiếp với cô.” Nữ cảnh sát mở miệng.
“Được, giấy ủy quyền sẽ , tiếp theo vụ án cứ để phụ trách, cảm xúc của Ánh Nguyệt và nhà cô đều định lắm, đợi đến khi vụ án thật sự manh mối, các chị hãy báo cho họ.” Tô Miêu Miêu cuộc sống mới định của Ánh Nguyệt những chuyện phá vỡ.
“Có thể.” Nữ cảnh sát gật đầu.
Cùng là phụ nữ, cô đồng cảm với những gì Ánh Nguyệt trải qua, trong phạm vi quy định cho phép, cô sẵn lòng tạo điều kiện thể cho cô .
“Cảm ơn.” Tô Miêu Miêu đưa tập tài liệu trong tay cho nữ cảnh sát.
“Không cần khách sáo, đây đều là việc nên . Được , chuyện thông báo, xin phép về .” Nữ cảnh sát thu dọn đồ đạc dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-386.html.]
“ tiễn chị.” Tô Miêu Miêu tiễn đến cổng thôn.
“Được , đồng chí Tô, tiễn đến đây thôi.” Nữ cảnh sát xe đạp đến.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu với đối phương.
Nữ cảnh sát lúc mới đạp xe rời .
Mãi cho đến khi bóng dáng nữ cảnh sát biến mất khỏi tầm mắt, Đường Xuân Lan mới dám mở miệng.
“Cô Ánh Nguyệt đó rốt cuộc chịu bao nhiêu giày vò.” Những lời nữ cảnh sát Đường Xuân Lan đều hết.
“Mẹ yên tâm, kẻ ác một ai thoát !” Tô Miêu Miêu gằn từng chữ.
Thật cô vẫn luôn cảm thấy công lý đến muộn là công lý, cho dù trả gấp trăm ngàn nỗi đau mà nạn nhân chịu lên kẻ thủ ác, cũng thể xóa những gì nạn nhân trải qua.
dù là công lý, cũng đưa những kẻ đó pháp luật.
“Hy vọng là .” Đường Xuân Lan khẽ thở dài, đó nắm lấy tay Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu cũng lưu lạc bên ngoài nhiều năm như , may mắn là cô gặp một cha nuôi , nuôi nấng cô khỏe mạnh trưởng thành.
Nếu cô may mắn như , chừng cô sẽ là Ánh Nguyệt thứ hai.
Nếu thật sự như , Đường Xuân Lan cảm thấy chắc chắn sẽ thể chấp nhận .
Bà nhất định sẽ tìm từng kẻ tổn thương con gái , thiên đao vạn quả, nghiền xương thành tro.
“Mẹ, con .” Tô Miêu Miêu cảm nhận sự đổi cảm xúc của Đường Xuân Lan, cúi mắt an ủi bà một câu.
“Ừ, chúng về thôi, hầm canh gà cho con uống.”
“Vâng.”
“…”
Thời gian trôi nhanh, một tuần nữa.
Cây giống d.ư.ợ.c liệu ở các thôn thuộc đại đội An Dương cơ bản gieo trồng xong, hiện tại đều đang chuẩn công tác dựng lều ấm.
Hôm nay, Tô Miêu Miêu đang ở ruộng d.ư.ợ.c liệu xem xét tình hình dựng lều ấm, thì thấy bên cạnh đang trò chuyện.