Tôn Thiên Tài càng càng cảm thấy chủ ý của tồi.
“Ông tự tin ?” Tôn Thiên Tài chằm chằm Vương Hoành Kiệt.
Vương Hoành Kiệt lãnh đạo như , tim đập lập tức rối loạn, nhưng nhanh liền bình tĩnh .
Ông cần thiết nắm lấy vị trí , như mới thể giúp Mầm nha đầu.
Nghĩ như thế, Vương Hoành Kiệt ngẩng đầu, chút nào rụt rè đối diện với ánh mắt của Tôn Thiên Tài, kiên định :
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Thưa lãnh đạo, nhất định sẽ dốc hết lực thành nhiệm vụ tổ chức giao phó!”
“Không tồi tồi, hổ là bên cạnh Tô đồng chí.” Tôn Thiên Tài thực hài lòng với phản ứng của Vương Hoành Kiệt.
Muốn quản lý thì cần thiết khí thế, đặc biệt là chức vụ Đại đội trưởng , quá dễ chuyện thì biện pháp áp chế đám đầu trâu mặt ngựa trong thôn.
“Cậu ghi chép một chút, vị là Vương Hoành Kiệt, thôn trưởng thôn Thạch Mã Đầu, từ hôm nay trở chính là Đại đội trưởng đại đội An Dương.” Tôn Thiên Tài cũng quên dặn dò phía một câu.
“Vâng!” Người nọ lập tức gật đầu.
Bất quá chỉ là một cái chức Đại đội trưởng mà thôi, bất luận ý kiến gì.
“Được , những việc cần dặn dò đều với ông . Ông chỉ cần nhớ kỹ, dự án Tô đồng chí hiện tại phụ trách là dự án trọng điểm tổ chức xem trọng, về nếu cô gặp khó khăn gì, ông nhất định lực ủng hộ cô .”
“Vâng!” Người nọ lập tức đồng ý.
“Tốt, sự tình đều xử lý xong, cũng nán lâu, chuyện của tên Triệu Vĩ Minh giao cho .” Tôn Thiên Tài mở miệng.
“Vâng ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-327-ao-gam-ve-lang-lanh-dao-khao-sat-duoc-dien.html.]
“……”
Từ tòa nhà tổ chức huyện , mấy liền vội vàng chạy về thôn Thạch Mã Đầu.
Khi xe dừng ở cửa thôn, lập tức đứa trẻ chạy báo tin.
Hoắc Kiến Quốc lập tức mang theo một đám đuổi tới.
Nhìn thấy Tô Miêu Miêu, trái tim treo lơ lửng nhiều ngày của Hoắc Kiến Quốc cuối cùng cũng thả xuống.
“Bên chính là d.ư.ợ.c điền của các ?” Tôn Thiên Tài chú ý tới nhiều đang bận rộn ngoài đồng phía xa.
“ , Tôn Chủ nhiệm xem ?” Tô Miêu Miêu sự tò mò trong mắt Tôn Thiên Tài.
“Được a.” Tôn Thiên Tài gật đầu.
“Vậy mời bên .” Tô Miêu Miêu dẫn đường, đoàn thôn mà thẳng d.ư.ợ.c điền.
Trước mắt đang là giờ việc buổi chiều, d.ư.ợ.c điền đều là thôn dân đang bận rộn. Có chú ý tới nhóm Tô Miêu Miêu, nhưng thấy bên cạnh bọn họ còn mấy qua như lãnh đạo, ai nấy đều cúi đầu thấp xuống, sợ quấy rầy bọn họ.
“Bên chúng trồng Kim Ngân Hoa, hiện tại đến cuối vụ thu hoạch. Phía chúng còn trồng một ít d.ư.ợ.c liệu khác, bất quá chu kỳ sinh trưởng của chúng dài hơn một chút, hiện tại đến lúc thu hoạch.” Tô Miêu Miêu dẫn Tôn Thiên Tài dạo một vòng quanh d.ư.ợ.c điền.
Tôn Thiên Tài càng xem càng hài lòng. Trước chỉ xem qua liệu, Tô Miêu Miêu xử lý d.ư.ợ.c điền , nhưng hiện tại tận mắt chứng kiến mới xác định, phương án của nàng một chút cũng ngoa.
“Tô đồng chí, d.ư.ợ.c điền cô quản lý đúng chỗ. Chúng hiện tại văn phòng thôn .” Tôn Thiên Tài mở miệng.
“Cái …… Thôn chúng kỳ thật nơi việc chuyên môn.” Tô Miêu Miêu đến cái chút ngượng ngùng.
“Không nơi việc chuyên môn? Vậy các ngày thường xử lý sự vụ trong thôn ở ?” Tôn Thiên Tài kinh ngạc.