Đại đội trưởng lời , thần sắc mặt cứng đờ, vội vàng ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy khủng hoảng.
Vị lãnh đạo phái chặn đường Tô Miêu Miêu?
Hắn còn gọi Tô Miêu Miêu là "Tô đồng chí", cho nên bọn họ quen ?
Đại đội trưởng điên cuồng lục lọi thông tin trong đầu, nhưng càng gấp đầu óc càng trống rỗng, căn bản nhớ gì.
“Ngươi là Đại đội trưởng, vì tư d.ụ.c bản , ý đồ chiếm đoạt thành quả của khác. Loại như ngươi quả thực là sâu mọt của tổ chức. Từ giờ trở , cách chức Đại đội trưởng đại đội An Dương của ngươi, hơn nữa thông báo phê bình huyện!” Tôn Thiên Tài gằn từng chữ một.
Đại đội trưởng xong, lập tức mềm nhũn, cả vô lực ngã xuống đất.
Cách chức thì thôi , còn thông báo phê bình huyện, chuyện cùng g.i.ế.c gì khác .
Bỗng nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng về phía lưng Tôn Thiên Tài, mở miệng cầu xin, nhưng đối phương thể để lôi xuống nước.
Trước khi kịp mở miệng, nọ lập tức quát lớn:
“Người , lôi hai tên cho , hảo hảo thẩm vấn xem bọn chúng còn hành vi trái pháp luật nào khác .”
Lời , hai phía lập tức tiến lên, mặc kệ Đại đội trưởng tình nguyện , mạnh mẽ lôi cùng tên kế toán đại đội rời .
Hiện trường cuối cùng cũng khôi phục thanh tĩnh.
“Thật là quá đáng, đáng lẽ điều tra kỹ càng từ !” Tôn Thiên Tài nghĩ đến thái độ kiêu ngạo của tên đối với Tô Miêu Miêu, tự não bổ cảnh tượng đối phương chèn ép nàng thế nào.
Hắn ảo não vì nghĩ tới điểm sớm hơn, lẽ nên sớm đại đội lộ mặt một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-326-cach-chuc-tai-cho-tan-dai-doi-truong-vuong-hoanh-kiet.html.]
“Tô đồng chí, cô chịu khổ .” Tôn Thiên Tài mặt đầy vẻ áy náy.
“Không , vốn dĩ là hạ phóng xuống cải tạo, những việc bất quá đều là thử thách của tổ chức đối với .” Tô Miêu Miêu tự nhiên Tôn Thiên Tài đang hiểu lầm, nhưng cũng giải thích.
Đại đội trưởng ngày thường cũng coi như công chính, chỉ là điều đó chỉ đúng khi đụng chạm đến lợi ích của .
Một khi liên quan đến lợi ích bản , tâm liền sẽ lệch.
Hắn mượn chuyện thôn Thạch Mã Đầu để lót đường cho , thì thể nào đẩy nàng lên phía .
Nhân tính chính là như thế, và nay đều tồn tại đơn độc.
“Không hổ là Tô đồng chí, giác ngộ thật .” Tâm tình Tôn Thiên Tài lập tức lời của Tô Miêu Miêu xoa dịu, đó về phía phía , “Vị chính là Tô Miêu Miêu đồng chí, tổ chức đồng ý bổ nhiệm cô Tổng phụ trách căn cứ thực nghiệm d.ư.ợ.c xí. Về những việc liên quan đến căn cứ, cô sẽ trực tiếp việc với .”
Có chuyện của Đại đội trưởng , Tôn Thiên Tài cần cho tất cả nhớ kỹ gương mặt Tô Miêu Miêu.
Nhớ kỹ nàng là một cô nhóc bình thường, lưng nàng chống lưng.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Tô đồng chí quả nhiên là tuổi trẻ tài cao a. cái tên Triệu Vĩ Minh giờ học mấy chữ, thể chuyện trồng d.ư.ợ.c liệu chứ, hóa đều là do cô chủ đạo, thật sự là nhân tài hiếm của huyện chúng .” Tôn Thiên Tài trắng như , đối phương tự nhiên tận hết sức lực khen ngợi.
“Đều là công lao của .” Tô Miêu Miêu khiêm tốn, đó Tôn Thiên Tài, “ Tôn Chủ nhiệm, cái tên Triệu Vĩ Minh cách chức, nhưng công việc tiếp theo của chúng vẫn cần một Đại đội trưởng theo phối hợp với các thôn.”
“ chọc tức quá nên nhất thời nghĩ tới điểm , bất quá Đại đội trưởng thì chọn một là .” Tôn Thiên Tài xong, dư quang liền chú ý tới Vương Hoành Kiệt vẫn luôn lưng Tô Miêu Miêu, ánh mắt sáng lên.
“Cái cần gì lãng phí thời gian tuyển chọn, đây sẵn một .” Tôn Thiên Tài chỉ Vương Hoành Kiệt, “ thấy ông tồi, mấy ngày nay vẫn luôn cùng Tô đồng chí chạy ngược chạy xuôi. Thôn các ông cũng là thôn đầu tiên trồng d.ư.ợ.c liệu, ông là thôn trưởng, đối với quy trình khẳng định quen thuộc. Cái chức Đại đội trưởng giao cho ông là thích hợp nhất!”