Xe chạy thẳng một đường đến tòa nhà tổ chức của huyện.
Vừa dừng , Tôn Thiên Tài liền gấp chờ nổi xuống xe, nhóm Tô Miêu Miêu cũng lập tức theo.
Để tránh cho những khác khó dễ Tô Miêu Miêu, Tôn Thiên Tài trực tiếp lên lầu.
Có chú ý tới bọn họ ngăn cản, nhưng khi thấy rõ dẫn đầu là Tôn Thiên Tài, liền một bước cũng dám tiến lên.
Vị chính là Tôn Chủ nhiệm mới thăng chức a, tới chỗ bọn họ?
Lại còn mang bộ dáng hưng sư vấn tội như , nọ vội vàng chạy đường khác lên lầu báo tin.
Thế cho nên Tôn Thiên Tài lên lầu, một bóng dáng sốt ruột hoảng hốt liền vội vàng đón đầu.
“Tôn Chủ nhiệm, ngọn gió nào thổi ngài tới đây , thông báo cho chúng một tiếng?” Người là thư ký của lãnh đạo huyện.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Lãnh đạo của ?” Tôn Thiên Tài lạnh giọng.
“Lãnh đạo chúng đang họp.” Thư ký nỗ lực trấn an Tôn Thiên Tài.
“Họp? Vừa lúc, xem ông họp cái gì!” Tôn Thiên Tài hùng hổ.
“Này……” Thư ký lập tức ngây .
Còn tưởng thì Tôn Thiên Tài ít nhiều cũng đợi lãnh đạo họp xong, kết quả còn tự xông phòng họp.
Đây là xảy chuyện lớn a.
“Dẫn đường!” Tôn Thiên Tài như đinh đóng cột.
Thư ký trán đầy mồ hôi, nhưng cũng dám trái ý Tôn Thiên Tài, chỉ thể nơm nớp lo sợ dẫn đường.
Rốt cuộc là xảy chuyện gì mà khiến tức giận đến mức .
Bởi vì là cuộc họp nội bộ của tổ chức, nhóm Tô Miêu Miêu tự nhiên thể theo , chỉ chờ ở bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-324-oan-gia-ngo-hep-dung-do-tai-huyen-uy.html.]
Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, Tôn Thiên Tài rời lâu, Đại đội trưởng liền mang theo kế toán đại đội tới từ một hướng khác.
Hai bên cứ như đụng mặt .
Đại đội trưởng vốn đang răn dạy kế toán bên cạnh, thấy Tô Miêu Miêu, thần sắc mặt lập tức từ phẫn nộ chuyển sang kinh ngạc.
Nàng xuất hiện ở đây?
Hắn an bài chặn đường nàng ?
Đám vô dụng đó.
“Tô đồng chí, thật trùng hợp a, nghĩ tới gặp ở đây, cô tới đây việc gì ?” Gặp thì Đại đội trưởng cũng thể coi như thấy, huống chi, tuyệt đối thể để Tô Miêu Miêu phá hỏng đại sự của thời điểm mấu chốt .
Tô Miêu Miêu khinh phiêu phiêu liếc một cái: “Đại đội trưởng tới đây gì thì tới cái đó.”
Đại đội trưởng lời , đáy mắt tức khắc xẹt qua một tia ám sắc.
Hắn ngay nha đầu an phận, đáp ứng yêu cầu vô lý của nàng, nàng quả nhiên đích tới tìm lãnh đạo chuyện.
“Tô đồng chí, cô quả nhiên vẫn là quá trẻ non . Nhà các là thành phần gì cô ? Cư nhiên còn dám tới loại địa phương , đừng để đến lúc đó tội thêm một bậc!” Đại đội trưởng trầm giọng quát.
“Vậy nên gì bây giờ đây?” Tô Miêu Miêu dáng vẻ của Đại đội trưởng, kiên nhẫn tiếp lời.
Dù hiện tại cũng đang chán, bằng trêu chọc cho vui.
Mà Đại đội trưởng lời của Tô Miêu Miêu, còn tưởng rằng nàng dọa sợ, đáy mắt lướt qua một tia đắc ý.
Hắn , chút thông minh vặt thì thế nào?
Chung quy cũng chỉ là một con nhóc, tùy tiện hù dọa hai câu là sợ ngay.
“Cũng may cùng lãnh đạo bên tương đối quen thuộc, cô chỉ cần lời , bảo đảm nhà các sẽ vấn đề, thậm chí còn thể giúp nhà các …… gỡ bỏ vấn đề thành phần.” Đại đội trưởng đến đoạn còn quanh bốn phía, xác định ai chú ý tới bên , lúc mới hạ thấp giọng .