Sáng hôm tỉnh dậy, bên cạnh còn ai.
Rời giường cửa, Đường Xuân Lan chuẩn xong bữa sáng.
Vẫn là cháo bắp tra t.ử, nhưng Đường Xuân Lan bỏ thêm chút gạo trắng , tổng thể đặc hơn một chút, ăn cũng rát họng như .
Người nhà họ Hoắc ăn xong, tiếng còi báo giờ việc liền vang lên.
Đường Xuân Lan Tô Miêu Miêu: “Miêu Miêu, con đến chỗ ông Triệu cẩn thận nhé, cơm trưa sẽ về nấu.”
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Chờ nhà họ Hoắc hết, Tô Miêu Miêu mới thu dọn đồ đạc đến nhà lão đầu Triệu.
Vương Hoành Kiệt với lão đầu Triệu, sáng sớm ông đợi ở cửa, thấy Tô Miêu Miêu tới liền thở phào nhẹ nhõm.
“Nha đầu, cuối cùng cháu cũng tới, lão già đợi cả buổi sáng .” Lão đầu Triệu Tô Miêu Miêu với ánh mắt cực kỳ hòa ái.
Rốt cuộc cô chính là cứu sống ca bệnh mà ngay cả bác sĩ bệnh viện huyện cũng bó tay.
“Ngại quá, hôm nay cháu dậy muộn.” Tô Miêu Miêu xin .
“Không muộn muộn, là lão già ngủ nên dậy sớm thôi, cháu , giới thiệu qua tình hình d.ư.ợ.c đường cho cháu.” Lão đầu Triệu dẫn Tô Miêu Miêu nhà.
Lão đầu Triệu năm xưa từng chiến trường, khi hòa bình lập trở về quê thì phát hiện cha sớm qua đời, vợ mới cưới cũng vì kẻ hãm hại mà nhảy sông tự vẫn.
Lúc về đến nhà lão đầu Triệu cũng gần năm mươi, cứ thế sống một đến giờ.
Cũng may những năm tháng chinh chiến giúp ông chút chữ nghĩa, bắt đầu tự học Trung y, bao năm qua cũng coi như chút ít nhập môn.
Sau Vương Hoành Kiệt bảo ông sửa nhà thành d.ư.ợ.c đường, phụ trách khám bệnh cho dân làng, mỗi ngày tính mãn công điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-30-ngay-dau-di-lam-len-nui-tim-thao-duoc.html.]
Chỉ là là d.ư.ợ.c đường, thực chất cũng chỉ là một gian nhà rách nát.
Trên cái nia phơi trong sân là thảo d.ư.ợ.c do chính tay lão đầu Triệu hái từ núi về.
Tô Miêu Miêu liếc qua, những thảo d.ư.ợ.c đều là loại thông thường, hơn nữa chất lượng cũng lắm.
“Mấy thứ t.h.u.ố.c đều là hái, chỉ là tuổi cao , nhiều ngọn núi leo nổi nữa, chỉ thể tìm chút t.h.u.ố.c dùng ở chân núi thôi.” Lão đầu Triệu chú ý tới thần sắc của Tô Miêu Miêu, giải thích một câu.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Dược đường hiện tại còn bao nhiêu t.h.u.ố.c ạ?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Chỉ còn chỗ mặt cháu thôi, năm nay hạn hán, d.ư.ợ.c liệu núi cũng ít nhiều.” Lão đầu Triệu thở dài.
Tô Miêu Miêu đầy ba cái nia d.ư.ợ.c liệu mặt, cau mày.
Chỗ còn đủ bốc ba thang t.h.u.ố.c.
“Ông Triệu, d.ư.ợ.c liệu ở d.ư.ợ.c đường ít quá, cho dù chúng bắt bệnh cũng t.h.u.ố.c để bốc, cháu lên núi xem .” Tô Miêu Miêu mở lời.
“Ta cũng ý đó, nhưng đường núi gập ghềnh, cháu một lên núi chú ý, đừng sâu quá, sợ thú dữ.” Lão đầu Triệu dặn dò.
“Cháu ạ.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Đeo cái gùi lão đầu Triệu đưa cho, cô thẳng núi.
Trong núi thực trống trải, thời đại khí đốt gas, trong thôn cũng dùng nổi than tổ ong, đun nước nấu cơm đều dựa củi gỗ.
Cho nên núi khai thác trống trải, đường dễ nhưng cũng chẳng tìm d.ư.ợ.c liệu gì.
Tô Miêu Miêu đành sâu trong núi.
Bên trong bụi gai lan tràn, khó khăn, nhưng cũng dễ tìm đồ hơn.