Hoắc Kiến Quốc dứt lời, tầm mắt đều đổ dồn về phía ông.
Đường Xuân Lan là đầu tiên phản ứng , kéo kéo ống tay áo ông.
“Ông gì thế? Miêu Miêu vất vả ở nhà lo liệu bao nhiêu đồ ăn ngon cho chúng , ông còn trách con bé?!”
“ đấy ba, ba già nên hồ đồ ?” Hoắc Tâm Viễn cũng hùa theo.
“Anh ý gì?” Ngay cả Hoắc lão gia t.ử cũng đặt bát xuống, chằm chằm Hoắc Kiến Quốc.
Bộ dạng đó như thể nếu ông lý do chính đáng thì sẽ gia pháp xử trí ngay lập tức.
Hoắc Kiến Quốc ai nấy đều như hưng sư vấn tội, vội vàng giải thích.
“Anh trách Miêu Miêu, ý là hiện tại gạo trắng và thịt đều là đồ quý giá, nên để dành cho con bé và ba ăn, chúng ăn bắp tra t.ử là .”
“Hóa là , ông sợ hết hồn, tự nhiên nghiêm túc thế.” Đường Xuân Lan thở phào nhẹ nhõm.
Hoắc Kiến Quốc chút dở dở : “Chúng kết hôn bao nhiêu năm , là thế nào em còn rõ ?”
“Thì chẳng lo ông biến cố bất ngờ đả kích đổi tâm tính .” Đường Xuân Lan xong câu cuối giọng điệu chút thiếu tự tin.
Hoắc Kiến Quốc lắc đầu, sang Tô Miêu Miêu, giọng ôn tồn.
“Miêu Miêu, chúng còn ở đây bao lâu, về thịt và gạo trắng cứ để dành cho con và ông bà nội.”
“Không ạ, thôn trưởng tìm cho con một công việc nhẹ nhàng, về con cũng thể kiếm công điểm.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Ba bảo con ở nhà nghỉ ngơi ? Sao nhận lời thôn trưởng công? Ở cái nơi gì việc nhẹ nhàng? Đều là lừa con đấy, , bây giờ ba dẫn con từ chối.” Hoắc Kiến Quốc , dậy định kéo Tô Miêu Miêu tìm Vương Hoành Kiệt.
“Thật sự nhẹ nhàng mà, bác bảo con đến chỗ thầy lang duy nhất trong thôn hỗ trợ, cần xuống ruộng, hơn nữa còn tính mãn công điểm.” Tô Miêu Miêu vội vàng giải thích.
“Thầy lang?” Hoắc Kiến Quốc sững một chút.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu, “Nơi hẻo lánh lạc hậu, dân làng bệnh tiền huyện chữa trị, đa phần đều tìm thầy lang bốc ít t.h.u.ố.c. Lúc con cứu cháu ngoại thôn trưởng, bác thấy y thuật con tồi nên mời con đến chỗ ông Triệu hỗ trợ. Bất kể bệnh nhân , chỉ cần con ở đó là mỗi ngày đều tính mãn công điểm.”
“Nếu là như thì đúng là nhẹ nhàng hơn xuống ruộng nhiều.” Hoắc Tâm Viễn gật gù.
“ khám bệnh liên quan rộng, thôn cơ bản đều là một nhà, một khi xảy vấn đề gì dễ gây bất mãn cho cả thôn.” Đường Xuân Lan lo xa hơn một chút, bà từng thấy cảnh Tô Miêu Miêu cứu ở bệnh viện, chỉ nghĩ con gái chắc chỉ chút y thuật sơ sài.
“ , nơi giống Kinh Thị, con đừng miễn cưỡng bản , ba và các thể nuôi con.” Hoắc Kiến Quốc cũng lên tiếng.
Tô Miêu Miêu thật sự chút bất đắc dĩ.
Cô trong mắt nhà họ Hoắc, rốt cuộc cô yếu đuối đến mức nào.
bọn họ cũng đều là ý , Tô Miêu Miêu kiên nhẫn giải thích tiếp.
“Không ạ, con chỉ xử lý mấy bệnh đơn giản thôi, cái nào chữa con sẽ bảo họ lên bệnh viện huyện. Hơn nữa con cứ ở nhà mãi cũng chán, tìm việc gì cho dễ g.i.ế.c thời gian.”
Lời đến nước , nhà họ Hoắc cũng tiện gì thêm.
“Vậy con tự chú ý, nếu chắc chắn thì bảo họ lên bệnh viện huyện nhé.” Đường Xuân Lan dặn dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-29-cong-viec-nhe-nhang-luong-cao-phan-chia-lai-cho-ngu.html.]
“Con .” Tô Miêu Miêu gật đầu, “Mọi mau ăn , kẻo đồ ăn nguội mất ngon.”
Mọi lúc mới tiếp tục dùng bữa.
Ăn xong, Hoắc Tâm Viễn xung phong rửa bát.
Hoắc Văn Bác thì dọn dẹp gian chuồng bò trống còn .
Anh cùng Hoắc Kiến Quốc và hai em sẽ ở bên đó.
Mái chuồng bò nát một nửa, bốn phía chỉ đóng vài tấm ván gỗ, lọt gió dột mưa.
Quan trọng hơn là, con trâu gầy trơ xương nhốt ngay bên cạnh, mùi hôi thật sự chút xộc lên mũi.
Tô Miêu Miêu suy nghĩ một chút, xoay tìm Đường Xuân Lan.
“Miêu Miêu, hôm nay nấu cơm mệt ? Mẹ trải giường cho con xong , mau nghỉ ngơi .” Đường Xuân Lan thấy Tô Miêu Miêu bước liền vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
“Mẹ, ba và các cứ ở bên chuồng bò mãi cũng tiện, ban ngày việc nặng nhọc như , buổi tối chắc chắn cần nghỉ ngơi .” Tô Miêu Miêu mở lời.
Đường Xuân Lan đáy mắt cũng thoáng chút lo lắng: “ ở đây cũng còn phòng thừa.”
Bà cũng nỡ để chồng và các con chịu khổ.
“Chúng thể chia một gian cho nữ, một gian cho nam mà.” Tô Miêu Miêu đề nghị.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đường Xuân Lan sững , đó phản ứng : “ , lúc nghĩ nhỉ? Con đợi , tìm ba con ngay.”
Đường Xuân Lan vui vẻ ngoài.
Tô Miêu Miêu , Đường Xuân Lan từ nhỏ sống trong nhung lụa, quen ở phòng riêng, nhất thời nhớ chuyện nam nữ chia phòng tập thể là bình thường.
Hoắc Kiến Quốc và Hoắc lão gia t.ử chắc chắn nghĩ , sở dĩ đề cập đến, e là vì lo lắng cho cô, sợ cô thích ứng.
Quả nhiên, khi Đường Xuân Lan tìm Hoắc Kiến Quốc, ông đến tìm cô.
“Miêu Miêu, con thật sự đồng ý ? Bà nội con sức khỏe lắm, buổi tối tiểu đêm, sợ sẽ phiền con.”
“Không ạ, con ngủ say lắm, chỉ cần ngủ thì sét đ.á.n.h cũng tỉnh.” Tô Miêu Miêu cố ý để trấn an Hoắc Kiến Quốc.
Sự huấn luyện từ nhỏ khiến cô luôn duy trì cảnh giác, đừng là sét đ.á.n.h, chỉ cần tiếng bước chân nhẹ ngoài phòng cũng thể khiến cô bừng tỉnh ngay lập tức.
“Con……” Nhìn đứa con gái hiểu chuyện như , Hoắc Kiến Quốc cũng nên gì cho , chỉ âm thầm hạ quyết tâm, bất kể cảnh thế nào, cũng dành cho con gái những điều nhất!
Cuối cùng nhà họ Hoắc cũng chấp nhận đề nghị của Tô Miêu Miêu, chia hai gian phòng thành ký túc xá nam và nữ.
Tuy chút chật chội, nhưng ít cũng mái che đầu.
Buổi tối lúc ngủ, Hoắc lão phu nhân quả nhiên như lời Hoắc Kiến Quốc , thỉnh thoảng ho khan, nhưng tiếng ho luôn cố ý kìm nén thấp, rõ ràng là sợ phiền Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu trở , nương theo tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên mà chìm giấc ngủ.