“Thế nào? Có ?” Hoắc Tâm Viễn như tranh công ghé sát bên Tô Miêu Miêu.
“Xác thật .” Tô Miêu Miêu cũng keo kiệt lời khen ngợi.
Cằm Hoắc Tâm Viễn lập tức hất lên càng cao.
“Anh là thiên tài mà.”
Đường Xuân Lan vốn dĩ cũng vui mừng, nhưng thấy bộ dáng thối tha của Hoắc Tâm Viễn, vẫn nhịn vỗ cho một cái gáy.
“Thiên tài hiện tại thể gì? Chúng dỡ mầm xuống.”
Hoắc Tâm Viễn ôm gáy, lập tức lui sang một bên.
Màn chọc một trận. Hoắc Tâm Viễn là vô tư, để bụng, sán đến bên cạnh đám Sơn Nha Tử, hưng phấn kể về những điều mắt thấy tai đường .
Những trẻ tuổi trong thôn trạc tuổi từng đều đến nhiệt huyết sôi trào, hận thể hiện tại liền khỏi thôn lang bạt một phen.
“Đừng tán gẫu nữa, mau dỡ mầm xuống.” Vương Hoành Kiệt hô một câu.
Mọi đều chút thèm, chỉ đành hẹn Hoắc Tâm Viễn chờ dỡ xong mầm cùng bọn họ hảo hảo kể chuyện.
Dỡ hàng xong, Tô Miêu Miêu bên kiểm kê lượng, xác định thành vấn đề liền bảo Đường Xuân Lan thanh toán phí vận chuyển.
Thẩm Ngọc Sơn vốn còn định chờ lúc tính tiền sẽ hảo hảo chuyện với Tô Miêu Miêu thêm vài câu, nào tới tính tiền cô. Trên mặt khỏi nhiễm vài phần mất mát, ánh mắt còn luôn tự chủ liếc về phía Tô Miêu Miêu.
Đường Xuân Lan tự nhiên chú ý tới sự khác thường của , theo tầm mắt , lập tức thấy Tô Miêu Miêu.
Lúc bà mới thu liễm thần sắc đối với Thẩm Ngọc Sơn vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-260-loi-cau-hon-bat-ngo-me-vo-tuong-lai.html.]
“Đẹp ?” Lúc Thẩm Ngọc Sơn một nữa lén Tô Miêu Miêu, Đường Xuân Lan nhẹ giọng hỏi một câu.
“Đẹp!” Thẩm Ngọc Sơn theo bản năng trả lời, đó lập tức phản ứng , khẩn trương Đường Xuân Lan, “Bác gái, cháu…… cháu ý gì khác.”
“Ồ, nguyên lai đối với Miêu Miêu nhà ý gì khác a?” Đường Xuân Lan kéo dài âm cuối.
“Đương nhiên , cháu ý tứ!” Thẩm Ngọc Sơn lập tức mở miệng.
“Hừ, nhóc , lúc thì ý tứ, lúc thì thú vị, chẳng lẽ là hỏng thanh danh Miêu Miêu nhà ?!” Đường Xuân Lan moi lời thật của Thẩm Ngọc Sơn, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Bác gái, , cháu hỏng thanh danh Tô đồng chí. Chỉ cần cô nguyện ý, cháu thể lập tức tìm bà mối tới cửa cầu hôn.” Thẩm Ngọc Sơn cũng là dọa là chứng minh nghiêm túc, theo bản năng liền buột miệng thốt .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Lời , chỉ Đường Xuân Lan, ngay cả chính Thẩm Ngọc Sơn cũng chút kinh ngạc.
Cầu hôn?
Hắn thừa nhận xác thật hảo cảm với Tô Miêu Miêu, nhưng hai gặp mặt thật sự nhiều, ngay cả chuyện cũng mấy câu t.ử tế, lúc cầu hôn qua loa ?
Cũng vì , lời xong, cư nhiên một chút cũng hối hận, thậm chí còn vài phần nhảy nhót.
Thần sắc mặt Thẩm Ngọc Sơn trở nên nghiêm túc hơn nhiều, ánh mắt chân thành Đường Xuân Lan.
“Bác gái, cháu lời chút đáng tin cậy, nhưng cháu là thật lòng. Gia cảnh cháu cũng tệ, bản cũng công việc thể nuôi gia đình, chỉ cần nguyện ý, cháu thể lập tức bảo cha cháu tới cầu hôn.”
Đường Xuân Lan đến lúc mới hồi phục tinh thần. Bà vốn dĩ chỉ gõ đầu cái tên nhóc luôn lén Miêu Miêu nhà bà một chút, nghĩ tới đối phương mở miệng liền tới cửa cầu hôn, thực sự dọa bà nhảy dựng.
“Việc đồng ý , Miêu Miêu đồng ý mới .” Đường Xuân Lan đầu tiên gặp chuyện , xử lý còn chút thuận tay.
“Vậy ý của bác là chỉ cần Tô đồng chí đồng ý, liền ý kiến?” Ánh mắt Thẩm Ngọc Sơn sáng lên.