Hơn nữa Hoắc Kiến Quốc, Hoắc Văn Bác thể phi thường nhẹ nhàng đuổi kịp bước chân Tô Miêu Miêu.
Chỉ là hai cước trình mau, khi lật qua đống núi đá , sắc trời tối sầm xuống.
Tô Miêu Miêu con đường phía mờ mịt, khỏi thở dài.
Thật là điểm hoài niệm những ngày tháng đời chỉ cần một cái di động là thể gọi xe tiện lợi.
Lúc đều chỉ thể dựa hai cái chân mà .
“Tiểu , em mệt ? Nếu cõng em .” Hoắc Văn Bác Tô Miêu Miêu dừng , đến mặt nàng xổm xuống.
Tô Miêu Miêu lúc mới lấy tinh thần, .
“Không cần, em chính là đang nghĩ khi nào chúng cũng thể một chiếc xe thì .”
“Trong nhà là xe.” Nói lên cái , ánh mắt Hoắc Văn Bác dâng lên một tia mất mát.
“Đơn vị cấp cho ba ?” Tô Miêu Miêu nghĩ nghĩ hỏi.
“Ừ.” Hoắc Văn Bác gật gật đầu, “Tuy là đơn vị cấp, nhưng quyền sử dụng là nhà , cái …… hàng giả đều là kêu tài xế của ba đón nó.”
Hàng giả?
Hoắc Linh Tú?
Tô Miêu Miêu thấy cái xưng hô , ý mặt càng đậm.
Hoắc Văn Bác xem là hận cực kỳ Hoắc Linh Tú.
“Tiểu , em yên tâm, tuy rằng ngày lành của nhà chúng em hưởng thụ đến, nhưng đại ca đáp ứng em, về nhất định sẽ mua một chiếc xe chỉ thuộc về em tặng cho em!” Hoắc Văn Bác Tô Miêu Miêu gằn từng chữ một, bộ dáng nghiêm túc thật giống như là đang tuyên thệ.
“Được a, em liền chờ.” Tô Miêu Miêu đồng ý.
Nàng nhà họ Hoắc đều thường, hiện giờ bất quá là rồng mắc nước cạn, chung quy một ngày sẽ một nữa bay lượn tận trời.
Cho đến lúc đó, tặng một chiếc xe nhỏ cho nàng, chừng thật đúng là việc khó gì.
“Được , chúng tiếp tục lên đường .” Tưởng tượng xong cuộc sống tương lai, Tô Miêu Miêu tiếp tục về phía .
Lần ngoài mua gà con cũng lúc tìm đem núi đá bên dọn dẹp một chút, bằng phía vận chuyển vật tư thật sự là quá phiền toái.
Tổng thể một chuyến một chuyến gánh qua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-196-loi-hua-ve-chiec-xe-hoi.html.]
“Ừ.” Hoắc Văn Bác gật gật đầu, gắt gao theo bên Tô Miêu Miêu, nàng phòng sở hữu nguy hiểm khả năng xảy .
Hai liền như cả đêm, rốt cuộc khi bình minh thì tới huyện thành.
Tô Miêu Miêu đều mồ hôi ướt, ở lề đường một bên xoa xoa mặt.
Hoắc Văn Bác cũng là một bùn, bỏ qua khuôn mặt hai , chợt qua thật đúng là như là ăn mày xin ăn ở ven đường.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Tiểu , chúng hiện tại là tìm chỗ bán gà con ?” Hoắc Văn Bác cũng một chút đều chú ý xuống bên Tô Miêu Miêu.
Người đều mệt c.h.ế.t, còn quản cái gì sạch sẽ .
“Không, chúng đợi lát nữa thành phố.” Tô Miêu Miêu phủ định đề nghị của Hoắc Văn Bác.
“Còn thành phố ? Huyện thành chỗ bán gà con?” Hoắc Văn Bác sửng sốt một chút.
“Em chỉ là tìm chỗ bán gà con.” Tô Miêu Miêu môi mỏng khẽ mở.
Hoắc Văn Bác bộ dáng của nàng, cũng truy vấn.
Em gái khẳng định lý do của nàng, chỉ lo bồi nàng liền .
Hai thoáng nghỉ ngơi một chút, ăn một bữa cơm sáng, lúc mới chạy đến nhà ga lên xe buýt thành phố.
Chỉ là hai thật sự là quá mức chật vật, đều gần bọn họ.
Tô Miêu Miêu nhưng thật thèm để ý, thậm chí còn mừng thanh nhàn, ở xe thoải mái dễ chịu ngủ bù một giấc.
Chờ đến khi xe đến thành phố, Tô Miêu Miêu tinh thần phấn chấn.
“Tiểu , chúng hiện tại ?” Xuống xe, Hoắc Văn Bác theo thói quen dò hỏi Tô Miêu Miêu.
Hắn lúc còn phát hiện, chính ở mặt Tô Miêu Miêu hề giống đại ca, ngược như là đàn em.
“Đi theo em là .” Tô Miêu Miêu ở phía dẫn đường.
Hoắc Văn Bác tín nhiệm theo phía nàng.
Chỉ là khi Tô Miêu Miêu dừng một tòa kiến trúc, cảm xúc mặt Hoắc Văn Bác khỏi hiện lên một tia vết rách.
“Tiểu , em xác định tới sai địa phương ?” Hoắc Văn Bác kiến trúc mặt, lẩm bẩm dò hỏi.