“Em cái gì?” Hoắc Mẫn Học trong nháy mắt hoài nghi lỗ tai xuất hiện ảo giác.
“Rất nhiều cảm thấy tài sản giá trị nhất của phụ nữ chính là dung mạo, thậm chí sẽ nhiều nguyện ý trả giá hết thảy để đổi lấy một dung nhan tuyệt thế. bọn họ , thứ mỹ mạo nếu kèm với bất luận kỹ năng nào khác, đều là tuyệt sát, nhưng nếu chỉ một , cũng chỉ con đường c.h.ế.t.”
Nguyễn Vô Song cũng trả lời trực diện câu hỏi của Hoắc Mẫn Học, mà chậm rãi mở miệng.
Hoắc Mẫn Học đầu, ánh mắt sáng quắc chằm chằm Nguyễn Vô Song, dường như đang chờ mong lời tiếp theo của cô.
“Em sinh ở một gia đình cực độ trọng nam khinh nữ. Khoảnh khắc em rơi xuống đất, bà nội em thậm chí bóp c.h.ế.t em. Là em đau khổ cầu xin, lúc mới để cho em một mạng.” Nguyễn Vô Song đến đây thì khẽ một tiếng.
“Nghe đến đó, , kỳ thật em vẫn còn may mắn, ít nhất còn mẫu đối với em?”
“Bà đối với em ?” Giọng của Hoắc Mẫn Học chút nghẹn ngào.
“Nói như thế nào , ngay từ đầu là . Chính là , sự c.h.ử.i rủa từng ngày của bà nội và ba em, quan niệm của bà cũng bắt đầu chậm rãi chuyển biến.”
“Bà cũng cảm thấy là bởi vì sinh đứa con gái là em, mới khiến bà chịu đựng những trận đòn hiểm và tiếng c.h.ử.i rủa đó. Và bà cũng dần nhận thức rằng, chỉ gia nhập phe cánh của bà nội và ba em, bà mới thể chút gian để thở.”
Tuy rằng tận mắt chứng kiến hình ảnh đó, nhưng trong đầu Hoắc Mẫn Học thể tưởng tượng tình cảnh bi t.h.ả.m .
Mặc dù bên cạnh loại nhân trọng nam khinh nữ — bao gồm cả bác cả, bác hai, cô ruột bọn họ, đối với vãn bối trong nhà đều là đối xử bình đẳng — nhưng qua nhiều câu chuyện của các gia đình khác, rõ tư tưởng trọng nam khinh nữ đáng sợ đến mức nào.
“Em mới em từng g.i.ế.c …… Là liên quan đến gia đình em?” Hoắc Mẫn Học chút gian nan mở miệng.
“. Năm em mười hai tuổi, em cũng trổ mã xinh hơn nhiều so với nữ sinh cùng tuổi. Có một ngày buổi tối, ba em uống say, mở cửa phòng em……”
“Được !” Hoắc Mẫn Học đến đó, trực tiếp mở miệng ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-1021-su-that-dam-mau-va-qua-khu-bi-thuong-cua-nguyen-vo-song.html.]
“Làm ? Không dám ?” Nguyễn Vô Song đầu về phía Hoắc Mẫn Học.
“Là cần thiết. Những việc nếu qua , em liền cần xốc lên những vết sẹo đó.” Trong ánh mắt Hoắc Mẫn Học bất luận sự né tránh nào.
Nguyễn Vô Song chằm chằm một lát, khóe miệng mới giơ lên một độ cong.
“Kỳ thật em một chút đều cảm thấy đó là vết sẹo, ngược cảm thấy đó là một hồi niết bàn trọng sinh.”
Hoắc Mẫn Học nhất thời chút nghẹn lời.
“Anh lẽ , bởi vì gương mặt so với bình thường quá nhiều, em từ nhỏ liền trưởng thành sớm hơn bạn cùng lứa tuổi.”
“Khi em chỉ thể dùng rau lợn để đỡ đói, em liền chạy đến gánh hàng rong đầu phố, yên lặng rơi lệ, mười thì chín đều thể xin đồ ăn.”
“Em sẽ vẻ mặt thành khẩn cho em , gương mặt của em bao nhiêu ưu tú, về nhất định thể đổi một món sính lễ hậu hĩnh, bà liền sẽ đem phần đồ ăn tiết kiệm của chia cho em một nửa.”
“Em tính toán , chờ em đủ năng lực, em nhất định chạy thoát khỏi cái nhà . em vẫn là quá nhỏ, em hiểu thế giới một thể chuyện tàn nhẫn, tổn hại nhân luân.”
“Anh ba em c.h.ế.t như thế nào ? Khi ông chồm về phía em, em dùng cây kéo trực tiếp đ.â.m trái tim ông !”
“Khi công an tới, đều cho rằng em là hại, đối với em báo lấy sự đồng tình, thương hại, thậm chí từng cái đều sợ hãi gây tổn thương thứ hai cho em, nên ngay cả chi tiết cũng đề nghi vấn.”
“ bọn họ nghĩ tới, vì cái gì gối đầu của em quanh năm sẽ cất giấu một cây kéo, vì cái gì em thể tinh chuẩn tìm vị trí trái tim như .”
“Bởi vì những thứ đó, đều là em tính toán kỹ!” Nguyễn Vô Song đến cuối cùng, trong thanh âm thậm chí còn hỗn loạn một tia ý .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Hoắc Mẫn Học cảm thấy thế giới quan của lời của Nguyễn Vô Song đ.á.n.h nát, nữa ngưng tụ lên.