Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 10: Thần Không Biết Quỷ Không Hay, Lên Đường Đi Hạ Phóng

Cập nhật lúc: 2026-01-07 05:23:47
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừ.”

 

“……”

 

Người đàn ông vội vã trở về cùng các em chia tiền, chào hỏi một tiếng liền mang theo rời .

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

 

Mà Tô Miêu Miêu xác định ngoài trăm mét quanh đây đều thở của khác, lúc mới đem tất cả đồ vật đều thu nạp gian.

 

Nhiều đồ vật như thu , chiếm bao nhiêu chỗ trong gian.

 

Nếu thời gian đủ, cô còn độn thêm một chút.

 

Trời sắp sáng , cô nếu còn về, bên phía nhà họ Hoắc khả năng sẽ sở phát hiện.

 

Tô Miêu Miêu lặng yên một tiếng động khỏi nhà kho rách nát, một đường hướng tới nhà họ Hoắc đến.

 

Tô Miêu Miêu theo đường cũ trở phòng , mới phòng tắm tắm rửa một cái, liền thấy lầu truyền đến một trận động tĩnh tất tất tác tác.

 

Tô Miêu Miêu nháy mắt tăng tốc độ, mặc xong quần áo nhanh ch.óng cửa.

 

Vừa khỏi cửa liền đến Đường Xuân Lan đang về phía cô.

 

“Miêu Miêu, đ.á.n.h thức con ?” Đường Xuân Lan sắc mặt tiều tụy, quầng mắt thâm đen, thực rõ ràng đêm qua ngủ ngon.

 

“Mẹ, Lưu đội trưởng bọn họ tới .” Lúc Hoắc Văn Bác từ cầu thang lên.

 

“Mẹ .” Đường Xuân Lan gật gật đầu.

 

Hoắc Văn Bác xoay xuống trấn an Lưu đội trưởng, tranh thủ thêm một ít thời gian cho và em gái.

 

“Miêu Miêu, con thu thập đồ đạc một chút, chúng cùng xuống.” Đường Xuân Lan ôn nhu .

 

“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật gật đầu.

 

“……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-10-than-khong-biet-quy-khong-hay-len-duong-di-ha-phong.html.]

 

Giống như Tô Miêu Miêu dự đoán, nhà họ Hoắc thu thập hành lý, Lưu đội trưởng mang theo cẩn thận lục soát một .

 

Tra cái gì đáng giá, hoặc là bọn họ trúng, liền mấy thứ liên quan đến án kiện, mang về nộp lên.

 

Người nhà họ Hoắc bọn họ là tư nuốt, nhưng cũng thể nề hà, chỉ thể nắm c.h.ặ.t nắm tay, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tùy ý bọn họ lục tung hành lý vất vả lắm mới sửa sang xong.

 

Người nhà họ Hoắc nguyên bản còn lo lắng đồ vật bọn họ đưa cho Tô Miêu Miêu cũng đám lấy mất, vẫn luôn chằm chằm tay nải của Tô Miêu Miêu.

 

Kết quả bên trong cũng chỉ vài món quần áo Hoắc Linh Tú để ở nhà, thần sắc biến đổi, nhưng nhanh thu liễm trở về.

 

Lưu đội trưởng xác định nhà họ Hoắc ép đồ vật giá trị nào nữa, lúc mới đưa bọn họ ga tàu hỏa.

 

Mỗi đều phát vé tàu hỏa.

 

“Hoắc lão gia t.ử, ở chỗ chúc cả nhà các thuận buồm xuôi gió.” Lưu đội trưởng doanh doanh.

 

Hoắc lão gia t.ử chỉ nắm c.h.ặ.t quải trượng trong tay, đầu để nhà đỡ ông lên tàu hỏa.

 

Tô Miêu Miêu cùng gia đình bác cả Tô cùng một chuyến tàu, mà những khác chuyến khác.

 

Người một nhà chỉ thể chia tay trong đại sảnh, mỗi đều đỏ hoe mắt.

 

Tô Miêu Miêu ở phía , thần sắc rõ.

 

Đây là nguyên nhân cô thích độc lai độc vãng, bạn kết giao thêm một , liền sẽ nhiều thêm một phần vướng bận.

 

Có vướng bận, đao trong tay bạn liền sẽ chậm một phần.

 

Tỷ lệ sống sót liền sẽ giảm một phần.

 

Kiếp đến c.h.ế.t cô đều là một , đời nhưng thật bắt nhiều ràng buộc.

 

“Tiểu , em đừng lo lắng, mặc kệ ở nơi nào, chúng đều sẽ chăm sóc em thật !” Liền ở lúc Tô Miêu Miêu cúi đầu trầm tư, một giọng leng keng hữu lực vang lên đỉnh đầu cô.

 

 

Loading...