Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 993
Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:55:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng con bé chọn violin và võ thuật, những thứ còn thì coi như một sở thích, khi thời gian thì luyện tập một chút.
Hiện tại chính là trong kỳ nghỉ hè, cô bé ngày nào cũng chạy đến Cung Thiếu nhi, bận rộn thôi.
Giản Thư lúc đầu còn lo lắng con bé chỉ là sở thích nhất thời, nhưng quan sát lâu như cũng , đang vui vẻ trong đó mà.
cũng đúng, con bé học những thứ chỉ là sở thích cá nhân, Giản Thư yêu cầu con bé nhất định nên thành tựu lớn gì ở đó, áp lực, học lên chẳng dễ dàng hơn nhiều .
……
Giữa tháng tám, Giản Thư dẫn Tống An Bình và Tưởng Quốc Hào một chuyến đến Tuệ Thành.
Khoảng thời gian dài tiếp theo cô quá nhiều sức lực quản lý chuyện trong tiệm, chuyện khác thì còn đỡ, trải qua hơn một tháng thực tập tại vị trí, trong tiệm cơ bản đều thuần thục .
chuyện nhập hàng vẫn đích cô .
Dù thẩm mỹ về thời thượng thứ , là rèn luyện từ từ mới , mấy cô gái trong tiệm cảnh đều , mặc cũng cơ bản đều là quần áo cũ của khác, về phương diện tinh thông lắm.
Mấy đàn ông thì cần , một còn sống cẩu thả hơn một .
Bất đắc dĩ, Giản Thư chỉ thể đích trận.
đây cũng là kế lâu dài, cô định nhốt mãi ở một mẫu ba sào đất , đáng bồi dưỡng thì vẫn bồi dưỡng lên.
đó đều là chuyện của , hiện tại cô vẫn dựa bản .
Lần đến Tuệ Thành, Giản Thư đặt cọc một đơn hàng áo khoác và áo len trị giá hơn ba mươi nghìn, đến món đồ thời thượng trường tồn suy giảm của những năm tám mươi, thì áo len tuyệt đối tên bảng.
Có liệu của hơn một tháng , Giản Thư đối với khả năng tiêu thụ của dân Bắc Kinh cảm nhận trực quan hơn.
Chỉ cần bạn nắm chắc thẩm mỹ của đại chúng, thì cần lo hàng bán hết.
Đặc biệt là áo len, mùa thu đông đều thể mặc, nửa năm tiếp theo đều thể thiếu nó, chừng bán bao lâu, nhập hàng tiếp .
Ngoài những thứ trong đơn hàng, Giản Thư còn mang một đợt phụ kiện mùa thu đông về, tất lụa nilon mùa hè kích nổ trào lưu của Bắc Kinh.
Không bao nhiêu vì một đôi tất lụa nilon tặng kèm, mà mua thêm mấy bộ quần áo, chỉ để góp đủ năm mươi đồng.
Vậy mùa thu đông tự nhiên cũng món đồ thời thượng thuộc về nó.
Sau khi chọn lựa, Giản Thư chọn hai món phụ kiện trường tồn suy giảm là khăn quàng cổ và mũ.
Lại vì mùa đông Bắc Kinh gió rít gào, hai thứ càng thể thiếu.
Đồ vật thể gây bất ngờ, thì chỉ thể bài văn kiểu dáng.
Mùa thu đông mũ len đương nhiên là thể thiếu, chỉ cần sự phối hợp màu sắc, dù là mũ len đơn giản, cũng thể khiến là ưng ý ngay.
Mũ beret món đồ thời thượng trường tồn suy giảm càng thể thiếu, từ chất liệu và kiểu dáng hai phương diện, Giản Thư chọn mấy loại mũ beret khác .
Mũ beret , mũ beret da, mũ beret vải bố, mũ beret màu trơn, mũ beret họa tiết houndstooth……
Ngoài , còn mũ lưỡi trai, mũ lễ, vân vân, đều chọn những kiểu dáng mà cô cảm thấy khá mới lạ, bây giờ sẽ thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-993.html.]
Khăn quàng cổ cũng , thậm chí vì sự phối hợp khác của len, kiểu dáng càng đa dạng hơn……
Tiền tiêu giống như dòng nước.
Đội mũ trở về Bắc Kinh, việc kinh doanh trong tiệm mấy ngày nay lạnh lẽo hơn nhiều so với lúc mới khai trương, Giản Thư cũng để ý, kỳ nghỉ hè sắp qua , nên mua quần áo đều mua , mua bây giờ cũng sẽ mua nữa.
cô ước chừng mấy ngày nhập học doanh thu chắc tăng một đợt, dù các sinh viên đại học về nhà cũng trở mà.
Mà trong đám , nguyện ý tiêu tiền theo đuổi trào lưu cũng ít, đều là khách hàng tiềm năng của cô.
Vừa đúng dịp , tiêu thụ bớt hàng tồn trong kho một đợt, đợi bán gần hết, mẫu mới mùa thu đông cũng lên kệ .
Thừa dịp mấy ngày cuối cùng, Giản Thư đào tạo cho nhân viên trong tiệm một đợt.
Trong đó trọng điểm chính là mũ và khăn quàng cổ cô mang về.
Dựa theo cách ăn mặc khác , phối hợp mũ và khăn quàng cổ khác .
Giống như mũ beret, mấy cách đội, thể dựa theo điều kiện bản để chọn lựa.
Người hiện nay đối với phương diện ăn mặc nghiên cứu còn đủ sâu sắc, lúc nếu cố gắng đưa cho họ vài lời khuyên khá chuyên nghiệp, cũng sẽ khiến họ tin tưởng hơn.
Đừng xem thường chút tin tưởng , mỗi một vị khách hàng quen, đều nuôi dưỡng từ chút chút tin tưởng một.
Giản Thư gieo một ám thị tâm lý trong lòng , khiến họ mỗi khi mua quần áo, Hoa Y đều sẽ là lựa chọn đầu tiên của họ.
Muốn điểm dễ, may mà sự cạnh tranh hiện nay tính là lớn, trong lĩnh vực quần áo trong nước, tạm thời vẫn là một mảnh trống.
Muốn xây dựng tính chuyên nghiệp của thương hiệu, cô vẫn ưu thế lớn.
Đào tạo mấy ngày, thấy bốn cô gái nhỏ đại khái hiểu , Giản Thư liền buông tay để họ tự phối hợp.
Tuy lúc đầu còn chút xa lạ, nhưng vẫn linh khí, quần áo phụ kiện phối hợp thỉnh thoảng còn thể khiến sáng mắt lên.
Giản Thư trong lòng âm thầm gật gật đầu, đợi mấy cô bé luyện , việc mở chi nhánh thể đưa chương trình nghị sự .
Muốn tạo thương hiệu của riêng , thể chỉ quanh quẩn ở một mẫu ba sào đất .
Thương hiệu lớn nào mà một đống chuỗi cửa hàng?
Cửa hàng cô mua vẫn còn nhiều cái bỏ , chẳng là lãng phí ?
Thời gian trôi qua nhanh, sinh viên đại học các trường đại học lớn lượt trở trường, ngoài dự đoán của Giản Thư, doanh thu của cửa hàng đón một đợt tăng trưởng.
Tuy vẫn thể so sánh với cảnh tượng huy hoàng hai ngày khai trương, nhưng cũng cao hơn doanh thu bình thường gấp đôi.
Tối hai ngày nhập học, Giản Thư mở một cuộc họp nhỏ trong tiệm.
“Mai Hàm, tháng tiếp theo em kiêm nhiệm chức vụ cửa hàng trưởng tạm thời, công việc bán hàng giao cho ba còn phụ trách.
Lương tháng của em sẽ một cách tính toán khác, ngoài doanh cá nhân của em , sẽ thêm một mục là hoa hồng nhóm.
Lương càng cao, trách nhiệm của em cũng càng lớn, nếu công việc xuất hiện sai sót trọng đại, thì cũng chịu trách nhiệm vì điều đó."