Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 932

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:48:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ gật đầu, coi như đồng ý với đề nghị của bà, rít mạnh một thu-ốc lào.

 

Mà lúc , A Mai vốn luôn cúi đầu im lặng bấy lâu nay bỗng buồn bã một câu:

 

“Con học đại học nữa.”

 

Trong phòng trong chốc lát im bặt.

 

“Con cái gì?”

 

Ông cụ kìm hỏi ngược .

 

A Mai ngẩng đầu lên, để lộ vành mắt đỏ hoe:

 

“Con con học đại học nữa!”

 

Vì chuyện con học đại học mà trong nhà đau đầu bao nhiêu ngày nay.

 

Giờ đây còn khuynh gia bại sản, thậm chí gánh một khoản nợ nặng nề, trường đại học , con thật sự học nổi.

 

Con học đại học thể kiếm nhiều tiền hơn, lúc học ở huyện, thầy giáo để khuyến khích con với con rằng tiền lương một tháng của một công nhân ở bên ngoài còn nhiều hơn bộ tiền tiết kiệm của nhà .

 

Nếu con nghiệp đại học, chắc chắn cũng thể kiếm nhiều tiền hơn.

 

, con sợ đợi .

 

Chỉ vì lộ phí và học phí, sinh hoạt phí năm đầu của con, nhà khuynh gia bại sản gánh nợ, chỉ thế thôi con chịu nổi , huống chi đại học tận bốn năm cơ mà…

 

Bốn năm, thời gian dài bao, con lo lắng, gia đình căn bản đợi con nghiệp, đợi con đưa họ sống những ngày .

 

Mấy ngày con lén ông nội bọn họ chuyện, định năm với đội trưởng, xếp cho họ việc tích điểm cao nhất.

 

Ông nội sáu mươi mấy tuổi , mấy năm bắt đầu những việc nhẹ nhàng , giờ việc nặng nhất, chịu nổi ?

 

Còn cả bọn họ nữa, vì con học tốn tiền, gia đình tiết kiệm từng chút một, hai năm bà mối đến hôn sự, nhưng sính lễ quá cao vét sạch gia sản, cuối cùng cũng tan vỡ.

 

Từng桩 từng kiện sự tình , đều là từng sợi xích nặng nề, khiến tim con ngày càng rời xa đại học.

 

Con , thực sự

 

Nhìn vành mắt đỏ hoe của cháu gái, ánh mắt quật cường của nó, bàn tay vốn giơ lên cao của ông cụ từ khi nào hạ xuống.

 

Có tư cách gì để đ-ánh đứa nhỏ chứ?

 

Chẳng lẽ ông là chủ gia đình vô dụng ?

 

“Ông đáng ch-ết mà!

 

Sao ông vô dụng thế !”

 

Ông cụ tay tát mặt , cả đời kiên cường kìm rơi lệ.

 

Những khác thấy đều giật , hoảng sợ lao lên.

 

“Bố!”

 

“Ông!”

 

A Mai cũng dọa sợ, từ bao giờ thấy ông nội .

 

“Ông, ông đừng con sợ, của ông, là con , đều tại con!”

 

“Con ông, con học đại học!

 

Con nhất định học hành t.ử tế, đón ông lên thành phố sống những ngày !”

 

“A Mai, A Mai, là ông với con, là ông vô dụng!

 

Con học đại học, học đại học mới đường ?”

 

“Được, con , con học đại học!”

 

Ông cháu ôm thành một đoàn, những xung quanh thấy cũng kìm nước mắt rơi lã chã.

 

Trong khí tràn ngập một nỗi đau buồn sâu sắc.

 

lúc , ngoài sân bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

 

“Ông cụ Hai, mở cửa nhanh lên!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-932.html.]

Tiếng trong phòng ngừng bặt, ông cụ dùng vạt áo lau mặt, giọng khàn khàn :

 

“Đi mở cửa.”

 

Người cháu đích tôn ở gần nhất, đáp một tiếng mở cửa chạy ngoài.

 

Mọi cũng tranh thủ cơ hội nhanh ch.óng chỉnh đốn bản , bê ghế thì bê ghế, dọn dẹp thì dọn dẹp.

 

Không lâu , cháu đích tôn dẫn một nhóm bước .

 

Hai thanh niên dẫn đầu khí chất lão luyện, khác biệt với những khác.

 

Ông cụ lập tức nhận , đây là cán bộ ở huyện, lúc ông đưa đồ cho cháu gái từng gặp qua .

 

Vội vàng dậy đón tiếp.

 

“Hai đồng chí mau , thằng Cả pha mời khách!”

 

Thanh niên đeo kính vội vàng xua tay:

 

“Bác cần phiền phức , chúng cháu hôm nay đến là một chuyện hỏi một chút, hỏi xong là ngay, còn đến nhà tiếp theo nữa.”

 

Thời gian gấp nhiệm vụ nặng, thể chậm trễ.

 

Ông cụ thấy hai việc quan trọng cũng ép buộc, thần sắc nghiêm túc :

 

“Đồng chí cứ , chỉ cần , nhất định cho các đồng chí.”

 

“Chuyện là thế , chúng cháu xuống đây là thông báo với bác, cháu gái bác đồng chí Cát Mai Đại học Bắc Kinh nhận , hỏi xem nhận giấy báo nhập học , nếu gặp vấn đề gì thì cũng cứ với chúng cháu.”

 

Thanh niên đeo kính mở danh sách, lật đến dòng Cát Mai, xác nhận tên tuổi địa chỉ đều đúng, thấy bốn chữ ở cột trường học phía , trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên.

 

Nơi của họ, còn một sinh viên Đại học Bắc Kinh ?

 

Sao thấy tuyên truyền?

 

nhận tin là những đó lười biếng?

 

Sau đó thần sắc nghiêm , trường danh tiếng, gia đình nghèo khó, vài điều kiện đều khớp , chẳng lẽ ca mạo danh thế đầu tiên ở huyện họ chính phát hiện ?

 

Lại vẻ lo âu che giấu nổi của cả gia đình, trong lòng càng khẳng định thêm vài phần.

 

“Cảm ơn đồng chí nhé, giấy báo của nhà A Mai nhận , phiền các đồng chí chạy một chuyến !”

 

Ông cụ vô cùng cảm kích, ngờ thông báo đến nơi mà vẫn người专门 chạy đến thông báo một nữa, quả thật là quá trách nhiệm .

 

“Hả?

 

Nhận ?”

 

Thanh niên đeo kính kinh ngạc kêu lên, thanh niên mặt tròn bên cạnh phản ứng vội vàng huých .

 

Nhóm nghi hoặc, nhận giấy báo thì chứ?

 

Ông cụ cũng mở miệng hỏi:

 

“Đồng chí, chuyện gì ?

 

Giấy báo vấn đề?”

 

“Không, …”

 

Thanh niên đeo kính lắp bắp .

 

Thanh niên mặt tròn bên cạnh thở dài một tiếng, tiếp lời:

 

“Chuyện là thế , chúng cháu xuống là nhiệm vụ, cấp …”

 

Sau đó liền giải thích bộ sự việc, hề giấu giếm.

 

“Vì phần lớn các vụ việc thế phát hiện đều điểm giống , nên chúng cháu mới quan tâm hỏi thêm vài câu.”

 

Những khác xong đại chấn kinh, ngờ còn nội tình như .

 

Sau đó chính là sợ hãi, nhà họ A Mai chẳng khớp với điều kiện thế ?

 

Bà cụ ở gần bàn nhất, vội vàng cầm lấy giấy báo bàn, lao đến mặt hai :

 

“Đồng chí, phiền các xem hộ, giấy báo vấn đề , tráo đổi đấy?”

 

 

Loading...