“Vậy thể thường xuyên gọi thằng bé đến nhà chơi.”
“Không cần , nó bây giờ là khách quen nhà .”
Khoảng thời gian , chỉ cần Giản Thư ở nhà, theo tần suất, Thiết Đản cơ bản là ngày nào cũng đến báo danh một , dài thì nửa ngày, ngắn thì một tiếng.
Cố Minh Cảnh:
“…”
Luôn cảm giác địa vị đe dọa.
Suy nghĩ một chút, đột nhiên ôm lấy Giản Thư bên tai cô:
“Thư Thư, chúng sinh một đứa con .”
“Sao đột nhiên đến cái ?”
Giản Thư sững sờ.
Lúc mới cưới họ từng chuyện , lúc đó thái độ của cả hai đều là sinh.
Cố Minh Cảnh là tận hưởng thêm một thời gian thế giới hai , vất vả lắm mới ôm mỹ nhân về, hy vọng nhanh như một đứa nhỏ đến tranh giành sự chú ý của vợ với .
Còn Giản Thư thì là nhất thời chuẩn sẵn sàng để một .
“Không gì, chỉ là thấy em thích trẻ con.”
“Em thích trẻ con, em chỉ là thích Thiết Đản thôi.”
Giản Thư .
Trẻ con nhà mới đáng yêu, cần chăm, cần dỗ, gặp thì bế một cái trêu một chút là , mềm mềm đặc biệt vui.
nhà thì khác, quấy đều dỗ, tiếng ồn ma quái khiến chỉ biến thành điếc, kể còn hầu hạ chuyện ăn uống vệ sinh ngủ nghỉ, cách ba ngày năm ngày tè lên , chỉ nghĩ đến thôi khiến từ chối .
“Ra là , còn tưởng rằng…”
Cố Minh Cảnh lúc mới hiểu hiểu lầm .
“Còn tưởng là em con ?”
Giản Thư buồn , “Thật sự con chẳng lẽ em tự sinh , mà thèm khát con nhà ?”
“Là nghĩ sai .”
Cố Minh Cảnh ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Vậy chúng tạm thời hết đừng con, để tính.”
“Vậy bố bên nhớ giải thích đấy.”
Giản Thư dặn dò.
“Yên tâm , bố mấy đứa cháu , sẽ thúc giục chúng .”
Cố Minh Cảnh chút lo lắng.
Anh cả chị dâu con cái mấy đứa , cháu của bố nhiều lắm.
Hai năm chị dâu sợ bố cô đơn, định đưa thằng cả trong nhà đến bầu bạn với ông, bố chê phiền phức cũng từ chối.
Theo lời bố , nuôi lớn hai thằng nhóc thúi là họ mệt ch-ết ông , ông sẽ giúp họ trông cháu , ai sinh ai chăm.
“Dù nhớ kỹ là , nếu bố hỏi tới, chắn đấy.”
“Được!”
Cố Minh Cảnh đáp lời.
Đàn ông mà, chẳng nên che mưa chắn gió mặt vợ ?
Hai tiêu tốn một buổi chiều trong sân, buổi tối Giản Thư đặc biệt một bữa ngon để bồi bổ cho Cố Minh Cảnh.
Món gà hầm nấm, bên trong cho thêm khoai tây và miến, khoai tây hầm nhừ, dùng đũa chọc nhẹ là nát.
Giản Thư thích nhất dùng nước sốt trộn cơm, ăn liền hai bát, Cố Minh Cảnh cũng ăn ngon lành, nồi mì lớn buổi chiều dường như thế giới thứ hai, chẳng hề ảnh hưởng đến khẩu vị buổi tối của .
Cuối cùng thức ăn thừa đều tiêu diệt sạch sẽ cả nước lẫn cái, để chút thức ăn thừa nào.
“Ưm— vẫn là ăn ở nhà sướng nhất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-673.html.]
Ăn xong, Cố Minh Cảnh dựa ghế cảm thán một cách lười biếng.
“Hai ngày ăn gì, em cho !”
Giản Thư lúc Cố Minh Cảnh, giống như sinh viên mới nghỉ hè, chỗ nào cũng , gì cũng .
“Vợ gì cũng thích ăn!”
Cố Minh Cảnh lúc nào cũng quên bày tỏ lòng trung thành.
“Miệng lưỡi dẻo quẹo!”
Giản Thư mắng, “Được , với chuyện nghiêm túc đây, ăn gì?”
“Muốn ăn gì cũng ?”
Hai ở gần, thở của Cố Minh Cảnh phả cổ Giản Thư, cảm giác ngứa ngáy.
“, chỉ cần nhà , cái gì cũng !”
Giản Thư chút do dự gật đầu.
“Yên tâm, nhà chắc chắn !”
Trong giọng tràn đầy sự quả quyết.
“Cái gì?”
Giản Thư ngước mắt sang.
Giây tiếp theo, cả bế bổng lên.
“Á—” một tiếng kêu kinh ngạc.
Giản Thư ôm lấy cổ , đối diện với ánh mắt thâm trầm của , lúc nếu còn hiểu ăn gì, cô đúng là kẻ ngốc .
“Em còn tắm !”
Dùng sức vỗ vỗ lưng , giãy giụa .
“Không cần, lát nữa tắm chung!”
Tiếng của hai dần dần xa , tại chỗ chỉ để một ngọn đèn lay động.
Gần đến Trung Thu, trong khu tập thể cũng chút khí lễ hội.
Khoảng thời gian Giản Thư lượt thu hoạch ít đặc sản núi rừng, trong đó đa đều cô bỏ gian, nhưng lượng đặc sản trong nhà vẫn tăng lên theo ngày.
Mấy hôm gửi một lô cho bạn bè, cuối cùng cũng tiêu thụ hơn phân nửa, giải phóng ít gian.
Giản Thư cũng tạm dừng thu mua, quyết định đợi thêm một thời gian nữa, đợi bên tích lũy thêm một ít kho .
Nếu thì mười ngày nửa tháng đạp xe một chuyến thành phố, cô cũng thấy mệt ch-ết .
Hôm nay, Giản Thư đang ở nhà đan áo len, cuộn sofa, phía là mấy cái gối ôm, tư thế thoải mái nhất thể.
Động tác trong tay nhanh ch.óng xuyên kim luồn chỉ, vô cùng thành thạo.
Hoàn vài năm vẫn còn là một “tay mơ" đan áo len chỗ một ống tay dài, chỗ một ống tay ngắn.
Sự thật chứng minh, trăm bằng tay quen.
Hai năm kinh nghiệm việc ở cửa hàng bách hóa, sự dẫn dắt của các chị em trong văn phòng, kỹ thuật đan áo len của Giản Thư thể là tiến bộ vượt bậc.
Lúc , chiếc áo len trong tay cô thành hơn phân nửa, ước chừng hai hôm nữa là thể kết thúc.
Mà thành phẩm dần dần lộ thể thấy, chủ nhân của bộ quần áo rốt cuộc là ai.
Tủ quần áo của Cố Minh Cảnh đa là quân phục, mấy bộ quần áo thường ngày còn sót , cơ bản đều là do Giản Thư sắm cho trong năm nay.
Mà đa cũng đều là quần áo mỏng mùa hè, quần áo mùa đông thì ít đến đáng thương.
Giản Thư thực sự nổi nữa.
Đặc biệt là sự so sánh với quần áo của chính , càng lộ rõ Cố Minh Cảnh “đáng thương".
Người , e là mắng ch-ết cô.
Cảm thấy đây là một kẻ ích kỷ chỉ lo cho lo cho chồng.