“Vâng, con sẽ!”
Giản Thư hốc mắt đỏ, dùng sức gật gật đầu.
Cho dù là vì bản , là vì bao nhiêu quan tâm yêu thương cô như , cô đều sống thật .
Đột nhiên, Triệu Nguyệt Linh đẩy cửa xông , phá vỡ bầu khí cảm động trong phòng:
“Mẹ, hai Cố họ đến , giờ đến đầu hẻm , bên các chuẩn xong ạ?”
“Nhanh thế!”
Mạnh Oánh cả bụng đầy cảm động nó thúc giục như , lập tức biến mất sạch sành sanh, cả giật nảy .
Đây còn đến thời gian bàn bạc ?
Này cũng quá tích cực đấy chứ?
“Nhanh nhanh nhanh, Thư Thư, mau trang điểm chải chuốt .”
Bà ấn Giản Thư gương, gom hết b.út kẻ mày, phấn nền, phấn má, son môi vân vân bàn trang điểm đống lên mặt cô.
Đồng thời đầu dặn dò Triệu Nguyệt Linh:
“Ninh Ninh, mau với con, bảo nó dẫn chặn , còn đến giờ, bảo bọn họ ngoài đợi!”
“Dạ!
Được ạ!”
Triệu Nguyệt Linh xong đáp một tiếng, vội vàng chạy mất.
Những khác cũng chuẩn theo xem náo nhiệt, nhà trai đón dâu nhà gái chặn cửa, chính là một điểm xem lớn của đám cưới.
“Đi, chúng cũng theo góp vui!”
“Ha ha, nãy lúc thấy thằng nhóc nhà họ Triệu dẫn một đám thanh niên trai tráng chặn ở cửa chính .”
“Vậy cái náo nhiệt thể bỏ lỡ !”
Một đám về phía sân , Lý Lợi cũng chút ngứa ngáy, nhưng cái bụng bầu của Phan Ninh bên cạnh, vẫn kìm nén sự khao khát .
“Được , xem thì cứ xem , phòng với Thư Thư chuyện, cần lo cho .”
Phan Ninh là cô đang nghĩ gì, vỗ vỗ tay cô .
Mắt Lý Lợi sáng lên:
“Được, đưa , mới xem náo nhiệt!”
Nói dìu Phan Ninh phòng, với Giản Thư hai một tiếng, vội vàng chạy mất.
Phải nhanh lên mới , đừng bỏ lỡ những đoạn đặc sắc!
Nhìn bóng lưng vội vã của cô, trong phòng buồn lắc lắc đầu.
Giản Thư bàn trang điểm, lấy d.a.o cạo lông mày từ trong ngăn kéo , gương tỉa lông mày.
Thật cũng gì để tỉa, dáng lông mày của cô , bình thường thỉnh thoảng cũng tự tỉa, chỉ cần cạo mấy cọng lông mày mới mọc ở rìa là .
Sau đó rửa mặt, lấy mỹ phẩm dưỡng da tự chế , dưỡng da trang điểm.
Tốc độ trang điểm của cô vốn dĩ nhanh, hiện tại nhiều loại mỹ phẩm đa dạng như , thông thường trong vòng năm phút là thể thành bộ kiểu trang điểm.
Dù cho lúc cô cố tình chậm tốc độ trang điểm, nhưng cũng tốn bao nhiêu thời gian, nhanh xong xuôi tất cả.
Đương nhiên, chủ yếu cũng là vì bây giờ thể vẽ kiểu trang điểm đậm , chỉ cần điểm phấn tô son, nâng cao khí sắc là .
Trang điểm xong, cô lấy chiếc túi nhỏ chuẩn sẵn, nhét mỹ phẩm cùng với mấy món đồ lặt vặt trong, đó đưa túi cho Phan Ninh.
“Ninh Ninh, lát nữa qua đó thì đừng lễ đường nhé, bên đó đông , tránh xảy va chạm, lúc đó bảo Linh Linh dẫn về nhà một lát, đợi đến khi bắt đầu nghi thức hãy qua đó là .”
Giản Thư dặn dò Phan Ninh.
Dù thế nào, sự an của bà bầu là quan trọng nhất.
Phan Ninh cũng thấu hiểu, gật gật đầu đồng ý:
“Được!”
Việc quan trọng nhất của cô chính là chăm sóc bản , thêm phiền phức cho khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-592.html.]
“Trong túi để thịt khô , nếu đói thì lấy ăn lót , đừng để đói bụng.”
“Yên tâm, sẽ chăm sóc bản .”
Phan Ninh bất lực, ai cũng coi cô như con nít ?
Lải nhải mãi.
Mạnh Oánh lúc đang kiểm kê đồ đạc, đầu :
“Thư Thư đây là khẩn trương ?”
“Đâu !”
Giản Thư lớn tiếng .
Cô mới khẩn trương!
Không chỉ là kết hôn thôi !
Ai mà , một từ gọi là ngoài mạnh trong yếu.
“Còn lừa ?
Con bé từ nhỏ như , lúc khẩn trương sẽ trở nên đặc biệt lải nhải, một câu hỏi hận thể hỏi đến trăm tám chục .”
Mạnh Oánh hề khách khí bóc mẽ.
Giản Thư đầy oán niệm Mạnh Oánh.
Cái kiểu bóc đài thì còn gì nữa?
Phan Ninh nhịn che miệng khẽ.
“Được , nữa, thời gian cũng gần đến , phía xem bọn họ lúc thế nào .”
Đứng ánh mắt oán niệm của Giản Thư, Mạnh Oánh trực tiếp chọn cách chuồn mất.
Nghe tiếng ồn ào náo nhiệt ở sân , trong lòng tò mò thôi, giống như con mèo nhỏ ngứa ngáy vươn móng vuốt, đặc biệt theo xem náo nhiệt.
lúc chuẩn dậy, Mạnh Oánh lui cảnh cáo:
“Con cứ ở yên trong phòng cho , phía ?”
Bộp, mèo nhỏ ngã lăn .
“Vâng!”
Giản Thư cam lòng lắm gật gật đầu.
Cô cũng xem mà.
“Được , đừng buồn bực nữa, bọn họ sắp .”
Phan Ninh vỗ vỗ tay cô an ủi.
Bên phía Cố Minh Cảnh bọn họ lúc đang gì nhỉ?
Đang hít đất!
Mà chủ ý , là do Đinh Minh đưa , , đây là đang trả thù .
Chỉ , vốn dĩ là nhóm bạn , đột nhiên phản bội, đợi đến khi đám cưới kết thúc liệu đ-ánh cho một trận đây!
Lúc trong con hẻm bên ngoài nhà họ Giản, Cố Minh Cảnh cởi áo khoác quân đội, tháo mũ cùng ném cho Cố Minh Nguyên, những khác lục đục tản nhường cho một sân rộng, sấp đất hít đất.
“Bảy mươi, bảy mươi mốt, bảy mươi hai...”
Tốc độ nhanh, theo kịp.
Thấy , càng thêm hứng thú, đếm theo càng lúc càng đông, âm thanh cũng càng ngày càng lớn, cho đàn chim cây đều bay mất sạch.
Mà thứ Giản Thư thấy, chính là sự náo nhiệt như .
Đợi tất cả hít đất xong, Cố Minh Cảnh chống tay một cái, liền từ đất bật dậy, phủi bụi tay.
Hàng xóm vây xem trong hẻm sôi nổi vỗ tay nhiệt liệt, một lúc tiếng hò reo, tiếng khen ngợi dứt bên tai.
Nghe cho trong sân đều ngứa ngáy thôi.