“Mẹ ơi, con lớn lên nhân viên chăn nuôi, đến lúc đó ngày nào cũng sờ gấu trúc.
Đến lúc đó con cho sờ thử một cái.”
“Phụt——” Giản Thư nhịn bật , đó cố nhịn lên tiếng, “Được thôi, con học hành thật chăm chỉ nhé, chăm sóc gấu trúc là một việc kiến thức đấy.”
“Con sẽ!
Con nhất định sẽ nuôi những con gấu trúc tuyệt nhất!”
Cố Nhất Nhất tự cổ vũ bản .
“Vậy cứ chờ nhé!”
Giản Thư mỉm .
Nguyện vọng của con nít đều là nhất thời, lúc nhỏ cô còn nhà khoa học cơ mà.
Tất nhiên, dù nó lớn lên thật sự nhân viên chăn nuôi cũng , chỉ cần là con thích là .
Giản Thư bao giờ cưỡng ép con cái sống theo ý nguyện của , con thể bất cứ điều gì con , chỉ cần phạm pháp phạm tội là , đều tùy con.
Ở nhà gấu trúc dừng lâu lâu, Cố Nhất Nhất mới lưu luyến rời mà rời .
Tiếp theo tới núi khỉ.
Những con khỉ bên trong linh hoạt nghịch ngợm, nhanh khiến cô bé nở nụ .
Nhà cũng là nơi náo nhiệt nhất, những con khỉ nhỏ bên trong linh hoạt tương tác với , còn bắt chước, thường xuyên khiến đám đông vây xem reo hò ngớt.
Không chỉ Cố Nhất Nhất xem vui, mấy lớn cũng khá vui vẻ.
Sau những lúc việc bận rộn, cả nhà ngoài du ngoạn, cảm giác thật là hưởng thụ cực kỳ.
Tiếp theo tới núi sư hổ, còn xem đủ loại chim ch.óc, tê giác…
Ở cửa nhà bò sát Giản Thư dừng bước, chịu , cuối cùng Cố Minh Cảnh dẫn con gái dạo một vòng.
Cô nhóc thì sợ lắm, nhưng cũng thích mấy.
So với gấu trúc đáng yêu khờ khạo, hổ sư t.ử uy v.ũ k.h.í phách, khỉ nhỏ nghịch ngợm thông minh, thì động vật bò sát đúng thật là chẳng gì để xem.
Giản Thư lúc tới mang theo máy ảnh, mỗi nơi qua đều để ảnh chụp chung.
Cả một vườn thú dạo một vòng, cuộn phim dùng sạch bách.
Lúc cũng qua giờ cơm, một đám bụng đói cồn cào, thật sự còn sức để dạo tiếp.
“Đi ăn cơm , Nhất Nhất ăn gì?”
Giản Dục Thành hỏi.
“Vịt !”
“Được, chúng ăn vịt .”
Giản Thư đáp ứng cũng dứt khoát.
Một đám khỏi vườn thú, lên xe thẳng tới Toàn Tụ Đức.
Ngồi trong quán, Giản Thư đẩy thực đơn về phía Cố Nhất Nhất, “Nào, quyền gọi món hôm nay giao cho con đấy.”
Cố Nhất Nhất hào phóng nhận lấy, là một học sinh tiểu học lớp một, con bé một chữ, chữ nào thì hỏi là ngay.
Rất nhanh liền gọi một con vịt , một đĩa vịt xào dầu, còn một đĩa thịt chiên mềm, là món thịt, là ngay là động vật ăn thịt .
Giản Thư nhận lấy xong gọi thêm một món rau, gọi sáu lạng cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-1013.html.]
Số cơm đều là gọi cho hai đàn ông, bản cô và con gái ăn chút vịt là no , hai họ còn ăn chút cơm lót .
Đợi lâu lắm vịt liền mang lên, cũng cần giúp, Cố Nhất Nhất tự liền cuốn một miếng.
“Ngon quá!"
“Vịt xào dầu mùi vị cũng tệ.”
Giản Thư nếm thử, gật đầu.
Phải rằng, Toàn Tụ Đức thời , mùi vị còn hơn nhiều so với vài chục năm .
Quay cơ hội mua thêm chút để gian.
Lượng vịt nhỏ, bốn đủ ăn.
Lúc vịt ăn gần hết, Giản Thư cũng cơ bản là no .
Cố Nhất Nhất thì càng sớm chia tay với chiến trường, lúc chỉ thể trơ mắt ba và ông ngoại thực hiện chiến dịch “quét sạch đĩa".
Miệng thì thèm chịu , nhưng bụng thì thật sự ăn nổi nữa .
Nhìn bộ dạng thèm thuồng của cô nhóc, Giản Thư bất lực, mua một con vịt đóng gói mang về, chuẩn tối thêm một bữa.
Từ Toàn Tụ Đức , cả nhà cũng vội về nhà, rẽ đường tới bách hóa đại lâu.
Mặc dù hiện nay các hộ kinh doanh cá thể mọc lên như nấm, nhưng địa vị của bách hóa đại lâu vẫn ở đó, lưu lượng nhỏ.
Thực trong nhà cũng chẳng gì cần mua, hôm nay tới đây, chính là dẫn con cái dạo một chút.
Dù cũng nửa năm nay chẳng mấy khi ở bên con cái.
Dạo đến chỗ đồ chơi, tránh khỏi tiêu xài một đợt, đây là lệ thường khi ngoài , bình thản.
Đến khu đồ điện, chiếc tivi bày trong quầy, Cố Minh Cảnh chút động tâm, “Hay là chúng mua một chiếc tivi ?”
Trong sân mấy hộ gia đình mua, ít đều chạy theo xem, con gái nhà ông mấy ngày đó ngày nào cũng chạy sang nhà , nếu nhà , nó cần chạy sang nhà khác xem nữa.
Thực tivi họ mua nổi, chỉ là ngày thường chẳng ai xem, Giản Thư mới nhớ đến chuyện .
“Đợi chút nữa, kỳ nghỉ hè em Tuệ Thành, tivi bên chủng loại nhiều, đến lúc đó mang về từ bên .”
Mua ở bên đắt cần phiếu, nếu cô nhớ lầm, thời chắc tivi màu .
Thời gian còn sớm, cả nhà cũng dạo tiếp nữa, khỏi bách hóa đại lâu, liền lên xe về nhà.
Bữa tối ăn một bữa vịt , Cố Nhất Nhất lúc mới thỏa mãn, lúc ngủ cũng là .
Tết qua, Giản Thư liền trốn tránh như chạy trốn mà tới trường báo danh, hết cách , thời gian ngày nào cũng ăn thịt, cô thật sự chịu nổi .
Thật đàn ông đó tinh thần như .
Chuyện công việc thuận lợi, ở đại học Kinh Đô bốn năm, đồng nghiệp hiện tại nhiều là thầy cô của cô, ở chung cũng thoải mái.
Học sinh thời cũng tự giác, ánh mắt cầu tri trong lớp học khiến Giản Thư cảm thấy thành tựu, dạy dỗ cũng vô cùng yên tâm.
Sau khi giáo viên thời gian của cô đầy đủ hơn nhiều so với lúc học, phía cửa hàng cũng quỹ đạo, cần cô bận tâm nhiều.
Dạo chủ yếu là bận rộn chuyện tuyển dụng đào tạo mới.
Phía nhà máy khi quỹ đạo, sản lượng mỗi ngày tăng lên đáng kể, hai cửa hàng hiện nay căn bản tiêu thụ hết, đến lúc chuẩn mở rộng bản đồ .
Tiếp theo cô dự định khai phá thị trường Thượng Hải, nếu thuận lợi, năm nay cô sẽ lượt phát triển thị trường các thành phố tỉnh lỵ khác.
Như thì, dự trữ nhân tài hiện nay đủ dùng, tuyển dụng là việc bắt buộc .