Thập Niên 60 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Thức Tỉnh, Vét Cạn Gia Sản Đi Theo Quân - Chương 341: Xấu Hổ Thẹn Thùng Tặng Quà Tết
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:20:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vợ Lý Vượng, bà cái gì đó? Bà nữa xem nào?”
Mười đóa kim hoa của Tiểu Sơn Áo thấy lời bàn tán của bọn họ liền lập tức vây quanh, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Chu đại nương chống nạnh, trừng mắt tức giận vợ Lý Vượng.
“Bà nữa thử xem? Bây giờ bên ngoài tình hình thế nào bà , các dám loại lời xằng bậy ?”
Vợ Lý Vượng khỏi miệng liền hối hận , đều trách bình thường bản quen thói ăn hàm hồ, bây giờ thì , c.h.ế.t chắc c.h.ế.t chắc .
Mấy bà chị em già vốn đang tụ tập cùng thấy thế liền ào ào tản né tránh.
Trong lòng vợ Lý Vượng vô cùng phiền muộn, vội vàng xin Lộc Nhiêu: “Lộc thanh niên trí thức, là đại nương lỡ lời, thật sự ác ý , cháu đừng để bụng nhé.”
Nói xong sang lời ngon tiếng ngọt với đám Trương Xuân Hoa.
“Các bà chị già ơi sai , ác ý , chỉ là nhất thời thuận miệng thôi.”
“Bà còn dám là thuận miệng ? Nếu để của Ủy ban Cách mạng , sẽ mang đến cho Lộc thanh niên trí thức bao nhiêu rắc rối bà !”
Sau đó, liền bắt đầu một màn giáo huấn.
Thời buổi , những chuyện liên quan đến quỷ thần như , nếu bắt thì cái mũ mê tín phong kiến sẽ chụp xuống đầu, nhẹ nhất cũng là đeo biển diễu phố chịu giáo d.ụ.c.
Đặc biệt là trong thôn trấn nhiều lời đồn đại, một đồn mười, mười đồn trăm, trời mới cuối cùng sẽ đồn thành cái lời lẽ méo mó gì.
Vương Kiến Quốc ôm mặt, lén lút tránh khỏi ngọn lửa chiến tranh của các bà các , lẻn đến chỗ Lộc Nhiêu, nhét cho cô một cái túi vải nhỏ, : “Lộc thanh niên trí thức, đây là chút tấm lòng của Đại Sơn Áo chúng dành cho cô, cá nhỏ sấy khô, cho cô đồ ăn vặt. Lần bắt cá may nhờ hai con hổ của cô giúp đỡ, giữ cho chúng nhiều cá như , đây là tấm lòng của thể dân thôn Đại Sơn Áo chúng .”
Vương Kiến Quốc đặc biệt nhấn mạnh: “Các thanh niên trí thức đều , cô cũng là thanh niên trí thức, cũng . Biết mấy ngày nay các cô đều ngoài, chúc cô năm mới vui vẻ nhé.”
“Cảm ơn chú Kiến Quốc, năm mới vui vẻ.” Lộc Nhiêu cũng lấy một cái túi vải nhỏ đựng chút kẹo tặng cho ông , “Cho bọn trẻ trong thôn ạ.”
“Được, mặt bọn trẻ cảm ơn Lộc thanh niên trí thức.” Vương Kiến Quốc tươi rói, trong lòng thật sự cảm động vô cùng.
Chào hỏi lão chi thư và một tiếng, ông mới lưu luyến rời mà về.
Các phụ nữ của Đại Sơn Áo mặc dù các kim hoa mắng cho một trận, nhưng đợi bọn họ mắng xong, vẫn vui vẻ trò chuyện với Lộc thanh niên trí thức một lúc.
Người lấy một nắm hạt dưa rang cho cô, bốc vài viên kẹo con gái con rể biếu cho cô, mỗi Lộc Nhiêu đều là càng càng thấy thích.
Lộc Nhiêu cũng kiểu cách, nhận lấy từng thứ cảm ơn, đồng thời cũng tặng quà đáp lễ.
Năm mới năm me, chính là cầu một sự vui vẻ, may mắn.
Các đại nương ngại ngùng dám nhận nhiều, đều chỉ lấy một chút xíu để lấy lộc.
“Cũng chỉ đối với cô cháu gái nhỏ thôi, chuyện mà đổi thành khác, hận thể móc rỗng cả túi của .” Lưu Đại Muội nhỏ với Trương Xuân Hoa.
Trương Xuân Hoa cũng gật đầu.
Mắng thì mắng, cãi thì cãi, nhưng bản đều mâu thuẫn gì lớn, chỉ là bình thường cãi quen .
Phụ nữ trong thôn đều , lưỡi dài, ai là cái miệng chịu để yên cả.
“Năm mới vui vẻ.”
“Ăn Tết vui vẻ.”
Mọi chúc Tết sớm lẫn , mới vui vẻ về nhà.
Tất nhiên cũng đằng xa lời chua ngoa, thấy, cần các đại nương của Tiểu Sơn Áo tay, chỉ riêng đám Vương Nhị Ni trong thôn cũng đủ khiến mấy kẻ tự chuốc lấy bực đó chặn họng đến mức lời nào.
Bên của Đại Sơn Áo , bên Trương Mỹ Lâm đang trốn viện thanh niên trí thức quan sát tình hình vội vàng kéo Lâm Tri Vi và Diêu Phán Đệ chạy tới.
Trương thanh niên trí thức chạy a.
Thực sự là phát hiện Lộc Nhiêu dạo quá thần xuất quỷ một, bộ nhanh, chạy chậm một chút là đuổi kịp.
“Lộc Nhiêu.” Trương Mỹ Lâm gọi một tiếng từ xa, đó hít hà rụt cổ trong khăn quàng.
Thật sự là lạnh c.h.ế.t cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-tieu-thu-nha-tu-ban-thuc-tinh-vet-can-gia-san-di-theo-quan/chuong-341-xau-ho-then-thung-tang-qua-tet.html.]
“Trương Mỹ Lâm?”
Lộc Nhiêu dừng , đầu thấy ba bọn họ tới, tưởng chuyện gì, liền đặc biệt dừng , tiện thể bảo hai con chim ưng dẫn bầy hổ xa một chút.
Cô nhớ Trương Mỹ Lâm và Lâm Tri Vi gan đều lớn, đặc biệt là Lâm Tri Vi, dọa bệnh thì .
Ba tới, thấy hổ và lợn rừng đang lảng vảng khe suối đằng xa chịu , quả nhiên đều sợ đến mức nhũn cả chân.
Ngay cả Diêu Phán Đệ, một cô gái nông thôn từ nhỏ chạy khắp núi tìm sản vật, cũng sợ đến mức mặt tái .
“Lộc Nhiêu, chúng , đến tặng quà Tết cho cô.” Trương Mỹ Lâm vốn dĩ giọng cao, nhưng khi thấy Lộc Nhiêu, những lời phía thật sự càng càng nhỏ.
Lâm Tri Vi giúp cô : “Lộc thanh niên trí thức, Mỹ Lâm và chúng đến tặng đồ Tết cho cô, cảm ơn cô thời gian qua chiếu cố.”
Lúc cô chuyện, Diêu Phán Đệ đưa cái giỏ xách mang theo tới.
Diêu Phán Đệ : “Đây là cá đại đội chia cho điểm thanh niên trí thức chúng , chia một phần để cá hun khói chiên, Hỗ Thị các cô thích ăn cá hun khói chua ngọt.”
Cô liếc Trương Mỹ Lâm, “Gia vị và dầu đều là của Trương thanh niên trí thức.”
Trương Mỹ Lâm đỏ mặt, ngại ngùng lầm bầm: “Cái đó, bản cũng ăn, mới đặc biệt cho cô .”
Lộc Nhiêu mỉm nhận lấy, với bọn họ một câu: “Cảm ơn.”
Mặt Trương Mỹ Lâm càng đỏ hơn, chỉ cái giỏ: “Bên còn thịt lợn chiên giòn mới xong, nhớ ăn nhé, năm mới vui vẻ.”
Nói xong liền chạy.
“Hahaha cô gái thật là ngốc nghếch.” Các đại nương ở bên .
Lâm Tri Vi còn bồi thêm một câu: “Mỹ Lâm cô nhớ cô đấy, Lộc thanh niên trí thức, chúc cô năm mới vui vẻ.”
“Cũng chúc các cô năm mới vui vẻ.” Lộc Nhiêu lấy từ trong gùi món quà năm mới chuẩn sẵn cho bọn họ đưa qua.
Tổng cộng bốn phần, ba cô gái mỗi một phần, còn một phần là cho bộ điểm thanh niên trí thức.
Cô nhận quà của điểm thanh niên trí thức hai , dù cũng qua .
Vốn dĩ định lát nữa ngoài một chuyến để tặng, nếu bọn họ đây , thì đưa luôn một thể.
“Cảm ơn.” Diêu Phán Đệ nhận lấy món quà, hốc mắt nóng lên, chân thành cảm ơn Lộc Nhiêu.
Cô sẽ quên, trong lúc bản khó khăn nhất, chính Lộc Nhiêu cho cô một con đường, để cô sống tôn nghiêm.
“Năm mới vui vẻ.”
Diêu Phán Đệ nở một nụ .
Lộc Nhiêu cũng mỉm với cô : “Năm mới vui vẻ.”
“Gào gào gào…”
Hai con hổ chạy tới cọ cọ Lộc Nhiêu .
Lộc Nhiêu vẫy tay chào đám Diêu Phán Đệ, vội vàng cùng Chu đại nương kéo xe trượt tuyết bước lên khe suối, dọc đường kể cho các đại nương những chuyện tai mắt thấy trong hai ngày nay.
“Cháu lên thành phố ?” Hà Diệu Tổ nhỏ giọng hỏi.
Lộc Nhiêu gật đầu, dù Tiểu Sơn Áo cũng đồng lòng, một thứ liên quan đến an nguy, luôn để các đại gia đại nương một chút nội tình cần .
Cô liền đem những chuyện thể kể hết .
Hà Diệu Tổ suýt chút nữa trượt chân ngã xuống khe suối, râu cũng vểnh lên .
“Hai mươi nhà, là Thiết Ngưu dẫn cháu đúng ?”
Lộc Nhiêu vô tội gật đầu: “Vâng ạ, một bản danh sách.”
Hà Diệu Tổ nghiến răng: “ ngay mà, nó nhắm đám đó lâu !”
“Hắt xì…” Lúc ở tít Thanh Sơn trấn xa xôi, Phó đại đội trưởng đ.á.n.h với Chúc Dư An mới tỉnh phân phó khuân vác hàng hóa đột nhiên hắt một cái, theo bản năng sờ sờ m.ô.n.g .