Đỗ Quyên lắc đầu, : "Không cần chú, còn kiên trì , đây chẳng còn công việc ?"
Quả thực là còn công việc. Tuy rằng Vương Tảo Hoa mở miệng, nhưng vẫn khai hết , hơn nữa tất cả đều xác minh từng cái một. Đỗ Quyên kìm ngáp một cái thật to.
Trương Béo đ.á.n.h giá cô một lượt, thật lòng cảm thán: "Cái sự trắng trẻo cũng chẳng gì a! Cô xem cùng là thức đêm, chúng chỉ là tang thương chút, còn cái quầng thâm mắt của cô, đen sì đuổi kịp gấu trúc lớn ."
Đỗ Quyên bĩu môi.
"Đỗ Quyên."
Đỗ Quyên đầu, vui vẻ reo lên: "Bố! Sao bố tới đây?"
Đỗ Quốc Cường đau lòng con gái, : "Con cả đêm về nhà, bố thể yên tâm ? Nè, bác cả con sáng sớm nấu cháo thịt nạc trứng bắc thảo cho con đấy, bố húp thử một bát , thơm lắm, con ăn cho sức. Con cái bộ dạng gấu ch.ó của con xem, đáng thương kìa."
Đỗ Quyên tít mắt: "Con ngay bố thương con nhất mà."
Trương Béo thò đầu trêu: "Ái chà chà! Thơm thế!"
Đỗ Quốc Cường giả vờ xua tay: "Xê , phần của con gái ."
Trong sở bọn họ cái nhà ăn nhỏ, tăng ca cũng bao cơm, nhưng thức ăn thì bình thường, gì cháo thịt nạc trứng bắc thảo cao lương mỹ vị thế ! Cháo trắng còn hiếm. Đỗ Quốc Cường bao giờ đặc quyền, cái bánh bao nhân thịt cũng dám ăn lộ liễu, đều mang về nhà. đối với con gái rượu, ông chu đáo, tiếc thứ gì.
Ông : "Con ăn nhiều một chút, buổi trưa cũng mua món thịt mà ăn, đừng tiết kiệm tiền. Tuổi còn trẻ, thể để cơ thể suy kiệt ."
Đỗ Quyên: "Con ạ."
Đỗ Quốc Cường hiền từ, : "Được , con về văn phòng ăn cơm , bố cũng về đây."
Ông ở lâu ảnh hưởng công việc của , đến vội vội. Đỗ Quyên xách hộp cơm về văn phòng, mở nắp thấy trong cháo còn hai quả trứng gà luộc bóc vỏ trắng phau. Cô mỉm hiểu ý. Nhà cô cũng coi như thực hiện "tự do trứng gà" nhỉ. Hì hì!
Đỗ Quyên cắm cúi ăn, ngược ai sán gần xin xỏ. Đây là thời đại nào chứ, lương thực quý như vàng, ai cái chuyện đáng ghét .
Ngược cô ăn xong bữa sáng, Trương Béo lập tức gọi : "Đỗ Quyên, Đỗ Quyên, cô đổi với Tiểu Triệu một chút, tiếp ca biên bản..."
Đỗ Quyên: "Tới đây tới đây!"
Lại là một ngày bận rộn.
Đỗ Quyên coi như , Vương Tảo Hoa là kẻ l.ừ.a đ.ả.o sai, nhưng một lừa cũng là tự nguyện. Nói thế nào nhỉ? Một bên tham tài, một bên tham sắc. Thậm chí thật trong lòng đều rõ mười mươi, may mà bọn họ theo dõi tìm hiểu từ , nếu những cũng sẽ chịu thừa nhận .
Bạn đừng nữa, trong những lừa, phụ nữ ít càng ít, đại bộ phận đều là mấy lão già háo sắc.
Đỗ Quyên trợn trắng mắt lên tận trời, lầm bầm lầu bầu ngừng. Đàn ông, ha ha! Từng một già nhưng tâm già a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-81-bo-gia-tra-xanh.html.]
Những hại "tiềm năng" ai nấy đều hùng hồn lý lẽ. Bản Vương Tảo Hoa cũng hùng hồn lý lẽ kém.
Vương Tảo Hoa: "Vậy bây giờ còn thể so đo chuyện giải phóng? Pháp luật triều đại mới còn thể truy cứu vụ án triều đại cũ ? Hơn nữa, nếu tính như , các đều tặng cái cờ thi đua mới đúng. lừa đều gì. Không loại vơ vét mồ hôi nước mắt nhân dân, thì cũng là kẻ xa âm hiểm cùng một giuộc. đây là trừ hại cho dân."
Đỗ Quyên ngẩng đầu: "Bà còn lý nhỉ?"
Vương Tảo Hoa: "Chứ còn gì nữa! đây dối, các tự nghĩ xem, chúng mưu đồ gì? Mưu đồ tiền a! Xã hội cũ dân chúng bình thường thành thật chất phác gì tiền, chúng chắc chắn tìm tiền mà lừa chứ! Lúc đó tiền mấy ai là ? Người cũng sẽ tham tài háo sắc mà trúng kế. sai , đây tính là lập công chứ?"
Đỗ Quyên: "..."
Bà hỏi như , ngược nên trả lời thế nào đây. Bó tay!
Trương Béo: "Bà cái , chúng còn báo cáo xem xét. Vậy bà chuyện khi lập quốc xem nào."
Vương Tảo Hoa: "Sau khi lập quốc thì ? Vậy cũng sợ. Không chỉ là chút tiền ? Bọn họ cũng lấy , còn chẳng cái chuyện ? Vậy cũng thể bỏ công vô ích chứ? thừa nhận như đúng, nhưng nếu các xử lý nghiêm khắc , thế cũng quá bắt nạt . Đều là chuyện tình nguyện cả."
Đỗ Quyên: "..."
Bà thật đúng là lẽ thẳng khí hùng nha!
Đỗ Quyên: "Bà còn lừa ."
Vương Tảo Hoa: "Bọn họ nếu tham tài, thể lừa ? Vậy cũng thể trách a. Hơn nữa các nghĩ xem, lời giả dối như đều thể tin, chứng tỏ bản bọn họ não. Đã não, cầm nhiều tiền như sẽ xảy vấn đề ? Gặp kẻ mưu tài hại mệnh thật sự thì thế nào? Ngu xuẩn như dễ trúng bẫy c.h.ế.t . lấy tiền , trong tay bọn họ còn tiền, ngược an . đây còn là giúp bọn họ đấy."
Đỗ Quyên: "!!!"
Đỗ Quyên tỉ mỉ đ.á.n.h giá Vương Tảo Hoa, sâu sắc cảm thán tâm thái thật sự quá mạnh mẽ, thế mà cũng thể cãi chày cãi cối .
Vương Tảo Hoa: "Thật đấy, bọn họ đều nên cảm ơn , bởi vì gián tiếp cứu vãn mạng sống cho bọn họ. Bọn họ chỉ thể gặp kẻ mưu tài hại mệnh nữa, cũng sẽ thêm tâm nhãn, háo sắc là sẽ khuynh gia bại sản."
Đỗ Quyên: "Bà còn lý."
Vương Tảo Hoa: "Thế là lý, là cực kỳ lý!"
Đỗ Quyên: "Được , đừng tự biên tự diễn bậy nữa. Nói xem bà đều lừa qua những ai ? Thành phố còn ai nữa ?"
Cô còn nhớ Hệ thống nhắc đến cái tên Lão Quý đấy.
Vương Tảo Hoa: "Hết , đều ở đây cả . Phong cách việc của chính là như , phát triển nhiều tuyến, đó trong một hai ngày cùng xử lý hết, nhanh ch.óng chuồn êm. Không dây dưa để cơ hội phát hiện manh mối. Đạt mục đích là ngay."