Bà nghiêm túc : "Sau tránh xa nhà họ Hồ một chút, cả nhà thứ lòng lang sói. Mấy cha con ông cũng đừng cảm thấy bác Hồ bao nhiêu, ông chủ gia đình mà quản nhà, dạy con cái, coi như công việc ông bận rộn. Lý Tú Liên gả qua đó biến thành như , bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ ông thấy ? Cùng sống một mái hiên, thể chút gì. Chẳng qua là thấy Lý Tú Liên sinh liền mấy đứa con gái nên vui thôi."
Người chút tuổi tác, chẳng ai là trọng nam khinh nữ.
Năm đó khi bà sinh con gái xong tổn thương cơ thể thể sinh thêm, chồng cũng sưng sỉa mặt mày, bà quả hồng mềm, ba bảy lượt cho bà cụ tại hoa hồng như thế. Bà cụ tưởng chồng chèn ép thế nào thì đều thể áp dụng lên bà ? là mơ.
Phụ nữ, bản cũng tự lập lên.
Cũng may chuyện nhà chồng cần bà bận tâm, quyền đều do Đỗ Quốc Cường xử lý, ông xử lý cũng thấu đáo.
"Mẹ, đổi sườn ?" Đỗ Quyên cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Hổ Mai, cô : "Nhà đổi thêm ít sườn ạ."
Vốn dĩ cảm thấy hai cân sườn cũng khá nhiều, nhưng Thống T.ử để đổi, cảm thấy hai cân ít.
Trần Hổ Mai: "Sườn đổi thế nào?"
"Một kim tệ một cân."
Một kim tệ thể đổi mười quả trứng gà, cũng thể đổi một cân sườn.
Nhìn thế , đổi sườn cũng hời.
Bản Đỗ Quyên cảm nhận sâu sắc, nhưng Trần Hổ Mai và Đỗ Quốc Cường chủ gia đình thường xuyên mua đồ vẫn cảm nhận , vật giá trong hệ thống chênh lệch quá lớn so với bên ngoài. Giống như giá trứng gà bên ngoài cũng biến động, cơ bản trong sáu xu đến tám xu.
Về cơ bản chỉ cần dịp lễ tết gặp loại to, thì thường là bảy xu một quả.
Mười quả trứng gà chính là bảy hào.
Mà sườn ở cửa hàng thực phẩm phụ cũng là bảy hào một cân.
Bên ngoài bán gà ít khi xẻ bán, cho nên so sánh, nhưng bên thịt lợn thì thể rõ ràng, những thứ giá trị tương đương bên ngoài, trong hệ thống về cơ bản cũng giống .
Trần Hổ Mai và Đỗ Quốc Cường , Trần Hổ Mai : "Làm thì cũng , con đổi ba cân sườn , trong nhà còn hai cân, chúng năm cân, ăn thì ăn cho sướng miệng."
Không ai thể tùy tiện cao lớn khỏe mạnh , Trần Hổ và Trần Hổ Mai đều ăn .
Trời ạ, ai mà ngờ chứ.
Lúc Đỗ Quyên sinh , ăn ít nhất là Đỗ Quốc Cường, một đấng nam nhi đại trượng phu.
Trần Hổ Mai còn ăn khỏe hơn ông .
" lúc gạo trong nhà còn nhiều, con đổi thêm ít gạo tẻ, gạo tẻ đổi thế nào?"
"Một kim tệ hai cân."
Trần Hổ Mai: "Ừ, quả nhiên là tính như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-70.html.]
Trên thị trường mua hai cân gạo cũng tầm bảy tám hào.
Hai cân gạo bằng mười quả trứng gà bằng một cân sườn.
Là tay hòm chìa khóa, Trần Hổ Mai càng chắc chắn hơn.
Bà : "Con đổi năm cân gạo, ồ đúng, là sáu cân. Thôi thôi, con đổi mười cân ."
Đỗ Quyên: "Vâng ạ."
Đỗ Quyên cảm thán: "Mẹ, đột nhiên hào phóng thế?"
Trần Hổ Mai trợn trắng mắt: "Mẹ hào phóng chỗ nào? Con xem con từ nhỏ đến lớn, lúc nào hào phóng ?"
Đỗ Quyên vội vàng nịnh nọt: "Mẹ con là nhất, con hào phóng nhất ~ Ý con là, đổi đồ tích cực thế..."
Trần Hổ Mai: "Thế mà giống ? Con đổi trứng gà chẳng cũng đồng ý ? Thịt gà mấy thứ đó cũng thể ăn cơm. Con xem, đây chẳng là tích cóp đúng ? Bây giờ con thể đổi nhiều thứ hơn, chúng thà đổi chút đồ thiết thực còn hơn. Lương thực chính là quan trọng nhất, thể thiếu . lúc, chỗ bột mì, nhà hấp ít màn thầu ăn. Vẫn là màn thầu bột mì trắng ngon. Loại bột mì pha tạp vẫn kém hơn một chút."
Đỗ Quyên: "Mẹ đúng ạ."
Trần Hổ Mai: "Được , nấu cơm, hai cha con ông cứ chơi ."
"Bà xã, phụ bà một tay."
"Được."
Tình cảm hai vợ chồng , Đỗ Quốc Cường: "Mùa hè nóng nực thế , cả ngày đối diện với bếp lò, nóng bí, bận rộn cả ngày khó chịu lắm ? Hôm nay phơi nước , lát nữa bà tắm rửa cho thoải mái."
"Trong cái Thống T.ử của con gái còn vừng đen, mai mốt đổi một ít , mua thêm ít đường, để bác cả ít viên vừng đen, cái dù cũng dinh dưỡng, hai mệt nhọc như , đều ăn một chút để bồi bổ cơ thể."
"Mai mốt mua đồ thể thao cho con gái, cũng mua cho bà một chiếc váy liền áo nhé? Mùa hè năm ngoái bà sắm quần áo, năm nay cũng sắm..."
Trần Hổ Mai: "Không cần , quần áo đủ mặc , sắm nữa, cả ngày ở nhà ăn thể mặc đồ gì chứ, mùi dầu mỡ. Hơn nữa nhà đều ăn ngon , thể mặc nữa, nếu ông bảo bàn tán thế nào? tình hình bên ngoài, nhà vẫn nên định một chút."
Trần Hổ Mai xuyên trọng sinh gì, nhưng nhân vật nhỏ bé cũng trí tuệ của riêng .
Bà cũng , Ủy ban Cách mạng và đám tiểu binh tiểu tướng cũng quậy phá ghê lắm, dân chúng bình thường như họ vẫn nên an phận chút . Không dính mấy chuyện đó.
Đỗ Quốc Cường ngẫm nghĩ, gật đầu: "Bà đúng."
Ông nhiều hơn khác, cũng hiểu rõ cảnh bên ngoài hơn.
"Vẫn cứ là bà xã sáng suốt, quả thật, nhà thế là . Nhà ăn ngon là bình thường, ba công nhân, hai em bà là đầu bếp. Bản tay nghề , nấu cơm thơm, đột ngột. Điểm nhà khác biệt chút cũng sẽ khiến thấy lạ, nhưng ăn ngon mặc dùng đồ , thế thì dễ nhắm , quả thật ."