Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Trọng Sinh Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ - Chương 999: Nỗi Sợ Hãi Của Trẻ Con
Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:43:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Lâm Mạn càng thêm khó coi, giọng cô cao lên một chút: "Mẹ, bà thì liên quan gì đến con? Con từ sớm , con và bọn họ bất cứ quan hệ gì! Mẹ đừng đỡ cho bọn họ nữa ? Nếu chuyện gì khác, con nấu cơm đây, cũng nghỉ ngơi một lát !"
Nói xong, Lâm Mạn chút do dự xoay về phía hậu viện, để Tiêu Nhã một ngẩn tại chỗ, đầy mặt đều là bất lực và khó hiểu.
Tiêu Nhã lẩm bẩm một : "Đã bao nhiêu năm trôi qua , Mạn Mạn vẫn buông bỏ nhỉ?"
Hoắc Quân Sơn với Tiêu Nhã: "Được Tiểu Nhã, chuyện của Mạn Mạn đừng quản nữa, trong lòng con bé khổ lắm."
"Em cũng trong lòng con bé khổ, nhưng ở góc độ của Ôn Uyển cũng thể hiểu . Kiều Tư Điềm là do bà một tay nuôi lớn. Cho dù ruột thịt, cũng tình cảm, thể cắt đứt là cắt đứt . Hơn nữa, Kiều Tư Điềm cũng c.h.ế.t , sống cần thiết ghen với một c.h.ế.t."
"Tiểu Nhã, đừng đỡ cho Kiều phu nhân nữa, ở góc độ bọn họ, cảm thấy bọn họ sai. Vậy ở góc độ Tiểu Mạn xem, con bé sinh đ.á.n.h tráo, ở nhà bố nuôi cũng từng sống một ngày yên . Tìm bố ruột, bọn họ cũng đặt con bé lên vị trí một, nếu là , tha thứ cho bọn họ ? Nếu là Tiểu Mạn, cũng sẽ đưa lựa chọn tương tự. Nếu là Kiều Diễn, ngay lập tức sẽ đoạn tuyệt quan hệ với Kiều Tư Điềm . Có nỡ bỏ đến , cũng là con gái ruột quan trọng hơn."
Lâm Mạn chồng nghĩ gì về , cũng đàn bà Ôn Uyển , ở nhà họ Tống gì cô với chồng.
Cô , cũng quản, mùng bảy ngày Đường Lệ Hồng xuất quan, cô chắc chắn mặt chồng dẫn con trai đến nhà họ Tống ăn cỗ.
Cho dù sẽ đụng mặt nhà họ Kiều, cô vẫn , hy vọng hôm đó đàn bà đừng xuất hiện mắt cô, cũng hy vọng chồng cô đừng bao đồng đến bắt chuyện với bà nữa.
Lâm Mạn vì lời của chồng mà ảnh hưởng tâm trạng, cho nên buổi tối chỉ tùy tiện cho họ mấy món, ăn cơm xong dọn dẹp, cô cũng ở phòng khách trò chuyện với bố chồng, mà về phòng gian.
Dù mấy đứa con của cô đều lớn , khả năng tự lập khá cũng cần cô quản nhiều, hơn nữa Hoắc Thanh Hoan lúc cũng sẽ giúp chăm sóc bốn đứa con nhà cô.
Lâm Mạn gian, cởi áo bông, đến Mê Vụ Không Gian, lấy một phần trái cây tồn kho trong kho đưa đến Linh Thú Sơn, đặt trái cây lên bãi cỏ, Mặc Kỳ Lân tự nhiên sẽ tìm tới.
Cô đợi Mặc Kỳ Lân mà trực tiếp xuống núi, nghĩ đến việc chồng bảo cô lấy mật ong , cô chợt nhớ hình như một thời gian lấy mật, mật trong thùng ong đầy .
Tháng mấy cây ăn quả sắp hoa , cô lấy hết mật lấy năm ngoái , mùa hè đến lấy mật mới.
Lâm Mạn bận rộn trong gian, còn Tiêu Nhã và Hoắc Quân Sơn thì ở bên ngoài chăm sóc cặp song sinh Hoắc An Nhiên và Hoắc An Nhan.
Cũng là do nhớ , là thời tiết quá lạnh, Hoắc An Nhiên đột nhiên bắt đầu lóc, hơn nữa tiếng càng lúc càng lớn.
Tiêu Nhã thấy thế, vội vàng bế Hoắc An Nhiên lên, nhẹ giọng dỗ dành: "Nhiên Nhiên ngoan nào, ngày mai bà nội đưa cháu tìm , cháu đừng nữa nhé."
Tuy nhiên, Hoắc An Nhiên cũng ngừng , ngược càng dữ dội hơn, giống như một con mèo nhỏ thương, khiến vô cùng đau lòng.
Lúc , Hoắc Dật Thần ở bên cạnh móc từ trong túi một viên kẹo sữa, cẩn thận từng li từng tí đưa đến mặt Hoắc An Nhiên, dịu dàng : "Nhiên Nhiên, nào, ăn kẹo , ăn kẹo nữa nhé, ngày mai đưa em tìm nha."
mà, Hoắc An Nhiên vẫn ngừng sụt sùi, trong miệng lẩm bẩm: "Hu hu, em ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-trong-sinh-va-mat-tra-nam-tien-nu/chuong-999-noi-so-hai-cua-tre-con.html.]
Tiêu Nhã thấy thế, vội vàng dùng tay nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt Hoắc An Nhiên, đó đầu với Hoắc Quân Sơn: "Quân Sơn , ông xem đứa bé lúc đều vẫn , trời tối đột nhiên thế? Ông xem con bé thứ gì dọa ?"
Nói xong, Tiêu Nhã đối với khí bắt đầu lẩm bẩm một : "Bà thông gia , An Nhiên còn nhỏ lắm, bà ngàn vạn đừng dọa con bé nhé. Bà nếu lời gì, thì báo mộng cho Tinh Tinh, chuyện đàng hoàng với Tinh Tinh mà."
Hoắc Thanh Hoan bộ dạng thần thần đạo đạo, bất lực lắc nhẹ đầu: "Cái là cái gì với cái gì chứ? Đâu ma quỷ ạ? Nếu đời thật sự ma, thì thím Đường tìm cũng chắc chắn là tìm chị dâu hai chứ, thể tới dọa Nhiên Nhiên ?"
lúc , Hoắc Dật Thần ở bên cạnh đột nhiên giống như thứ gì đó dọa sợ, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay ông nội Hoắc Quân Sơn, vẻ mặt đầy kinh hoàng hét lên: "Ông nội, bà ngoại cháu biến thành ma ạ? Bà bắt cháu cùng ? Cháu sợ quá !"
Hoắc Anh Tư thấy lời trai, cũng dọa cho nhẹ, cô bé giống như con thỏ nhỏ kinh sợ, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo Hoắc Thanh Hoan, giọng đều chút run rẩy: "Chú út, chú mau bảo vệ cháu với! Cháu bà ngoại bắt !"
Hoắc Quân Sơn thấy cháu trai cháu gái đều dọa cho khiếp vía, trong lòng lập tức chút bực bội, ông trừng mắt Hoắc Thanh Hoan một cái thật dữ, tức giận : "Cái thằng ranh con , linh tinh cái gì đấy! Con xem con kìa, Thần Thần và Tư Tư đều sợ hỏng !"
Hoắc Thanh Hoan cảm thấy oan uổng, vội vàng giải thích: "Con dọa bọn nó lúc nào? Còn tại cứ ở đó lảm nhảm bà ngoại Thần Thần đang dọa Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên chắc chắn là vì nhớ chị dâu hai thôi mà, dù chị dâu hai cũng thích đứa con gái nhất."
Hoắc Quân Sơn tự nhiên sẽ trách cứ vợ , ông Hoắc Dật Thần và Hoắc Anh Tư mắt đang chút hoảng loạn luống cuống, an ủi: "Được Thần Thần, đời căn bản những thứ đó, các cháu đừng tự dọa ."
Tuy nhiên, Hoắc Dật Thần dường như tin lời ông nội, bé nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc : "Ông nội, buổi trưa lúc cháu nhà xí tiểu, thật sự thấy bà ngoại gốc cây vẫy tay với cháu đấy!"
Nghe thấy lời Hoắc Dật Thần, Tiêu Nhã khỏi cảm thấy một trận rợn tóc gáy.
Trong đầu bà trong nháy mắt hiện lên bóng dáng Đường Lệ Hồng, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ Đường Lệ Hồng đột ngột qua đời, trong lòng cam tâm, cho nên mang một ?
Ý nghĩ khiến sắc mặt Tiêu Nhã trở nên trắng bệch, bà khỏi rùng một cái, một nỗi sợ hãi tên dâng lên trong lòng.
Đường Lệ Hồng thích nhất con gái , cũng yên lòng nhất về đứa cháu ngoại Hoắc An Nhiên , đêm nay mười hai giờ bà khi nào sẽ bên giường bọn họ, cháu gái đang ngủ say giường ?
Hoắc Quân Sơn cho rằng cháu trai chắc chắn là gà hóa cuốc , bởi vì đời căn bản thể nào thật sự tồn tại linh hồn.
Nếu thật sự linh hồn, thì trong thời kỳ chiến tranh bao chiến sĩ c.h.ế.t, những hùng dũng cảm hy sinh đó tại tìm những kẻ đòi mạng chứ?
"Thần Thần , hôm đó cháu nhầm ? Bà ngoại cháu thể đột nhiên chạy dọa cháu chứ? Hơn nữa, đó chính là giữa trưa mười hai giờ đấy, cũng nửa đêm canh ba mười hai giờ." Hoắc Quân Sơn vẻ mặt đầy hồ nghi .
Tuy nhiên, đúng lúc , Tiêu Nhã đột nhiên xen : "Quân Sơn, ông đừng như . Tục ngữ , vật cực tất phản mà. Giờ ngọ, dương khí tuy thịnh vượng nhất, nhưng chừng âm khí cũng đồng dạng đạt tới cực hạn đấy. Cho nên , Thần Thần thấy bà thông gia cũng khả năng ."
Nghe như , Hoắc Thanh Hoan đột nhiên thấy hứng thú, vội vàng đầu, hỏi dồn Hoắc Dật Thần: "Thần Thần, lúc giữa trưa cháu thật sự thấy bà ngoại vẫy tay với cháu ? Có khi nào thật sự là cháu hoa mắt đấy?"
Đối mặt với câu hỏi của chú út, Hoắc Dật Thần chậm rãi cụp mắt xuống, thần sắc bé vẻ sa sút, nhẹ giọng trả lời: "Chú út, lúc cháu thật sự thấy một bóng , giống bà ngoại, nhưng mặt bà cháu rõ lắm."