Tống Tinh Tinh thấy Hoắc Thanh Yến con trai như , vui phản bác một câu: "Thần Thần chỗ nào bằng Tư Tư , Thần Thần nhà hiếu thuận nhất, nó nãy còn bóc quýt mật cho đấy."
Hoắc Thanh Yến vợ thiên vị con trai, để tránh cãi vã, cũng phản bác.
Thấy vợ ngừng ăn quýt, : "Mấy quả quýt vỏ xanh vẫn ngọt lắm, em ăn ít thôi."
"Em bây giờ chỉ ăn chút đồ chua, đồ ngọt em còn thích ăn ."
Lâm Mạn liếc Tống Tinh Tinh, thấy cô ôm con trai út bên bàn, đất đầy vỏ quýt, qua là ăn sáu bảy quả quýt, cũng sợ nóng trong.
Lại thêm một lúc, Hoắc Thanh Từ giơ tay xem đồng hồ, đột nhiên dậy : "Thời gian còn sớm nữa, bọn con về đây."
Hoắc Thanh Yến thấy cả sắp , cũng vội vàng dậy, tuy chỗ ở gần nhà bố , bộ tám chín phút là đến, nhưng mấy đứa con nhà đều tắm rửa, về sớm giúp chúng tắm rửa, nghỉ ngơi sớm.
Lâm Mạn cũng nhanh ch.óng dậy, sân rửa tay , chuẩn về nhà, Hoắc Thanh Hoan thấy thế vội vàng xách cái túi hạt giống tủ đưa cho cô.
"Chị dâu, đừng quên chỗ hạt giống ."
"Được, chị về tìm chậu hoa thử xem, xem trồng ."
Hoắc Thanh Từ đến bên cạnh Lâm Mạn, chằm chằm cái túi trong tay cô: "Mạn Mạn định trồng cái gì?"
"Hạt giống hoa quả Thanh Hoan thu thập ở Điền Nam, chú em trồng cây ăn quả , để em thử xem."
Khóe miệng Hoắc Thanh Từ treo một nụ , nhẹ giọng : "Thanh Hoan , Điền Nam là nơi bốn mùa như xuân, mà điều kiện khí hậu ở Kinh Thị với bên đó khác một trời một vực.
Cho nên , cho dù mấy hạt giống thể ươm thành cây con thành công, chúng lớn lên cũng chắc kết quả ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-trong-sinh-va-mat-tra-nam-tien-nu/chuong-525-doc-ai-lan-hoa.html.]
Hoắc Thanh Hoan nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ hiểu, tiếp đó : "Em đương nhiên hiểu đạo lý , cho dù thật sự trồng , thể cũng chẳng kết quả gì.
mà, em chính là thử xem , chỉ cần chị dâu thể giúp em ươm mấy cây giống ăn quả , trồng trong tứ hợp viện nhà cây cảnh ngắm chơi cũng là lựa chọn tồi mà."
Nghe đến đây, Hoắc Thanh Từ bất đắc dĩ , đáp: "Thôi , thế , chúng mang về thử xem ."
Lâm Mạn và Hoắc Thanh Từ về đến nhà, liền kịp chờ đợi cầm những hạt giống quý giá trong gian của Hoắc Thanh Từ.
Lâm Mạn cẩn thận lấy một hạt giống v.ú sữa hoàng kim, bắt đầu thi triển dị năng của , dụng tâm thúc sinh nó.
Theo thời gian trôi qua, hạt giống nhỏ bé dần dần bén rễ nảy mầm, khỏe mạnh trưởng thành thành một cây con cao lớn, cuối cùng lớn thành một cái cây to trĩu quả.
Tuy nhiên, khi Lâm Mạn quan sát kỹ những quả , kinh ngạc phát hiện chúng là v.ú sữa hoàng kim thực sự, mà là măng cụt dại hoàng kim đặc hữu của Điền Nam!
Lúc , cô đột nhiên ý thức phạm sai lầm, hóa cái gọi là v.ú sữa hoàng kim thực nguồn gốc từ trong nước, mà là giống du nhập từ nước ngoài. Cho nên, hiện tại trong nước hẳn là vẫn tồn tại loại hoa quả .
Hoắc Thanh Từ thấy cảm xúc Lâm Mạn đúng, quan tâm : "Mạn Mạn, em thế? Cây ăn quả em thúc sinh kết đầy quả , em vẻ vui? Chẳng lẽ quả độc?"
Lâm Mạn đưa tay hái một quả nhét tay Hoắc Thanh Từ: "Anh nếm thử là độc , loại quả gọi là măng cụt dại hoàng kim, vị chua. Không ngon bằng măng cụt tím."
Hoắc Thanh Từ tách nếm thử một miếng thịt quả bên trong: "Cũng chua lắm, bà bầu chắc là thích ăn."
"Ừ, bà bầu chắc thích ăn, nhưng thể ăn nhiều. Vỏ quả của nó ướp muối phơi khô thể dùng để hấp cá, còn thể dùng t.h.u.ố.c.
Có công hiệu trị ho, tiêu viêm giảm đau, se vết thương sinh cơ, thể trị viêm ruột, trẻ nhỏ tiêu hóa kém, đau dày, viêm khoang miệng vân vân."
"Vậy ? Mạn Mạn trồng thêm một cây ?"