Lúc , sự bất mãn trong lòng Tiêu Nhã càng lúc càng mãnh liệt, bà cảm thấy vô cùng thất vọng hành động của cô em chồng.
Cô em chồng thế mà là kẻ hám lợi đến . Khi của Tinh Tinh còn sống, cô luôn kiên định về phía Tinh Tinh; mà nay bà thông gia qua đời, cô lập tức sang ủng hộ Tiểu Mạn.
Tiểu Mạn Cảng Thành, mang quà cho họ vốn dĩ là chuyện nhỏ, chẳng liên quan gì đến cô em chồng cả.
Thế nhưng, cô em chồng vẻ bận tâm đến chuyện , cứ bám riết lấy chủ đề buông.
Điều khiến Tiêu Nhã khỏi sinh nghi: Chẳng lẽ cô em chồng đang mong ngóng Tiểu Mạn mang quà về cho ?
Tiêu Nhã bất đắc dĩ thở dài một , thấm thía với em chồng: "Cô út , chị thật sự từng nghĩ đến việc bắt Tiểu Mạn mua quà cho . Cuộc sống hiện tại của chúng đủ sung túc , thiếu ăn thiếu mặc, cũng chẳng cần thêm thứ gì khác nữa."
Hoắc Quân Mạt xong, mỉm nhạt: "Chị dâu ba, em đương nhiên chị thiếu những thứ , em chỉ nghĩ Tiểu Mạn là một đứa trẻ hiếu thảo, xa chắc chắn sẽ nhớ đến việc mang chút quà về cho chị. Lần con bé mang, lẽ chỉ là nhất thời sơ suất thôi, chị đừng để trong lòng nhé, chắc chắn vì chị thiên vị vợ Thanh Yến nên con bé mới mang quà cho chị ."
Tiêu Nhã thấy em chồng càng càng quá đáng, ngọn lửa giận trong lòng kìm mà bùng lên, bà chút tức giận phản bác:
"Cô út, cô cái kiểu gì ? thiên vị vợ Thanh Yến ở điểm nào? Từ đến nay thích nhất luôn là Tiểu Mạn cơ mà!"
Hoắc Quân Mạt cố vẻ ngạc nhiên: "Ây da, chị dâu ba. Đã thích Tiểu Mạn, chị trông con giúp con bé? Chị đến bây giờ vẫn đang trông con cho Thanh Yến đấy thôi."
Tiêu Nhã tức giận : "Đó là vì Tiểu Mạn giỏi giang, cháu trai cháu gái ngoan ngoãn, nên con bé cần giúp trông con, chứ trông giúp con bé. Cô út, cô đừng ở đây mà châm ngòi ly gián nữa."
Hoắc Lễ thấy con dâu và con gái vì chuyện mà cãi ỏm tỏi, liền quát lớn: "Đủ hai , cãi thì ngoài mà cãi, nghỉ ngơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-trong-sinh-va-mat-tra-nam-tien-nu/chuong-1054-tranh-cai-chuyen-cham-soc-benh-nhan.html.]
Hoắc Quân Sơn trừng mắt Hoắc Quân Mạt, mấy chục tuổi đầu , còn chạy đến mặt chị dâu châm ngòi ly gián, cũng rốt cuộc cô cái gì.
Hoắc Quân Sơn thấy bố tức giận, liền với ông: "Bố, chúng con đưa Nhu Nhu và Anh Tư sang nhà thằng hai , lát nữa sẽ chăm sóc bố."
Hoắc Lễ xua tay: "Các con , nếu việc bận thì đừng đến nữa."
Hoắc Quân Sơn vội vàng giải thích: "Bố, lát nữa chúng con sẽ đến ngay, kết quả khám của bố chẳng chiều nay mới ? Đợi kết quả của bố chúng con mới về."
Hoắc Quân Mạt vẻ mặt nghiêm túc với Hoắc Quân Sơn: "Anh ba, tối nay cứ để em chăm sóc bố cho, cũng đừng vội vàng gì, kẻo chạy chạy mệt mỏi."
Hoắc Quân Sơn , khẽ nhướng mày, như em gái, chậm rãi : "Nếu , là thế , tối nay sẽ chăm sóc bố, tối mai cô đến, như cũng cần chạy chạy , tiện bao."
Hoắc Quân Mạt vội vàng lắc đầu, thái độ kiên quyết đáp: "Thế thì , hôm nay em đặc biệt xin nghỉ , ngày mai gì thời gian đến chăm sóc bố nữa."
Hoắc Lễ lặng lẽ đứa con gái duy nhất của , trong lòng khỏi cảm thán, đứa trẻ tuy là chút lòng hiếu thảo, nhưng quả thực chẳng bao nhiêu.
Con gái nhà đối với bố thì hiếu thuận trăm bề, bưng bô đổ rác cũng một lời oán thán, còn con gái ông thì , ở đây tính toán chi li, tính xem sắp xếp thế nào để bản thiệt thòi.
may mà ông chỉ một đứa con gái , nếu thêm hai đứa nữa, e rằng cái nhà sẽ cãi ầm ĩ hơn mất?
Nghĩ đến đây, Hoắc Lễ bất lực thở dài, đó lên tiếng với hai con: "Nếu công việc của các con quá bận rộn, buổi tối cần đến trực đêm , bố thể gọi cảnh vệ của bố đến chăm sóc."
Hoắc Quân Sơn và Hoắc Quân Mạt đồng thanh : "Không , bố ốm thể để ngoài chăm sóc chứ."