Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Giàu Nuôi Con - Chương 259: Răn đe
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:25:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ây da da, Chủ nhiệm Triệu, bà chứ!" Đường Nguyệt Nha lớn tiếng kinh hô, đây lẽ là kỹ năng diễn xuất vụng về nhất trong đời cô .
Chủ nhiệm Triệu cẩn thận bỏ tay xuống, đều dám xoay khuỷu tay, thấy lời cô, mặt ngoài việc đau đến co giật thì càng co giật hơn.
Nói thừa, nếu là cô cô đau !
Đường Nguyệt Nha lời châm chọc sợ đau lưng, vẻ mặt vô tội cảm thán:" cũng ngờ Chủ nhiệm Triệu đột nhiên tiến gần , nếu bà tiến gần lẽ tay bà , nhưng Chủ nhiệm Triệu bàn tay đó của bà gì ?"
Đầu Chủ nhiệm Triệu cũng bắt đầu đau , bà , con nhóc họ Đường đang bà tự tự chịu đây mà, nhưng mặt Chủ tịch Trương, bà cũng thể , khóe miệng giật giật:"Vừa , chỉ là , vận động một chút, cẩn thận liền..."
Đường Nguyệt Nha vẻ mặt hiểu rõ, Chủ nhiệm Triệu nửa câu mà bà còn bịa :"Cho nên cẩn thận liền kéo~ căng cơ , đúng ."
Chủ nhiệm Triệu c.ắ.n răng:", chính là như ."
Khuôn mặt hồng hào của Đường Nguyệt Nha tràn đầy sự đồng tình:"Ây da, động tác đơn giản như , Chủ nhiệm Triệu bà đều thể căng cơ, xem bà thực sự già , xương cốt yếu , trẻ tuổi thanh xuân phơi phới, cơ thể khỏe mạnh, ăn gì cũng ngon như là quá hiểu nỗi đau khổ ."
Chủ nhiệm Triệu:...
Đây là đang đáp trả những lời bà lúc nãy nhỉ, chắc chắn là .
Không ngờ con nhóc họ Đường tinh ranh như .
Đường Nguyệt Nha xong, đảo mắt, lộ vẻ ranh mãnh, đầu liền với Chủ tịch Trương vẻ như đang xem kịch, đầy vẻ thấm thía:"Chủ nhiệm Triệu của chúng tuổi tác lớn như , vung tay một cái đều thể tự đập tường, mà, thật sự là xót xa.
Chủ nhiệm Triệu là công lao khổ cực, đối xử với công thần chúng thể như !"
Trong ngoài lời là suy nghĩ cho Chủ nhiệm Triệu.
Trong lòng Chủ nhiệm Triệu dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Chủ tịch Trương sự đối phó của hai , trong lòng thầm , Đường Nguyệt Nha đang giở trò khôn vặt, liền hùa theo cô:"Vậy ? Đồng chí Đường cô đề nghị gì ?"
"Ừm..." Có vẻ như đang suy nghĩ, thực chất nghĩ sẵn lời Đường Nguyệt Nha,"Xương cốt yếu, ốm đau thương, thì nghỉ ngơi thôi."
Chủ nhiệm Triệu lập tức trừng to mắt, há miệng, âm thanh còn phát .
Đường Nguyệt Nha nhanh miệng tiếp:"Có thể để Chủ nhiệm Triệu về nhà nghỉ ngơi thật vài ngày, những việc hiện tại trong tay bà đang thể chia cho những khác trong Hội phụ nữ, trong Hội phụ nữ cũng một nhân tài chừng thể dựa mà tỏa sáng đấy, đến lúc đó họ sẽ cảm ơn Chủ nhiệm Triệu nhiều nhiều."
Trong lòng Chủ nhiệm Triệu lạnh toát: Đây là đang chia sẻ quyền lực của bà !
Ai cần sự cảm kích của những đó!
Những đó tỏa sáng , đến lúc đó còn đến lượt bà , đợi bà về nhà, đợi lúc , những quyền lực và đồ vật đó đòi còn khó .
Bà sai , cái sai lớn nhất của bà chính là coi thường Đường Nguyệt Nha tuổi trẻ , thảo nào thể đến lên vị trí phó chủ tịch Hội phụ nữ, tâm cơ thủ đoạn , cũng quá tàn nhẫn .
Vậy mà trực tiếp biến bà thành bù , chừng bà về nhà bao lâu, ngay cả công việc ở Hội phụ nữ cũng mất, nhưng trong ngoài lời đều là vì cho bà .
Tâm cơ nhường !
Chủ nhiệm Triệu dùng ánh mắt vô cùng kiêng dè về phía Đường Nguyệt Nha, trong lòng nâng mức độ nguy hiểm của Đường Nguyệt Nha lên gấp mấy , lờ mờ hối hận vì trêu chọc Đường Nguyệt Nha kẻ địch mạnh , đặc biệt là hiện tại cô vẫn đang là lãnh đạo của bà .
Bà thật sự hồ đồ , vô duyên vô cớ gây chuyện gì!
Chủ tịch Trương xong lời của Đường Nguyệt Nha trầm tư một lúc, cũng đang nghĩ gì, một lúc :"Chủ nhiệm Triệu tự bà cảm thấy thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-lam-giau-nuoi-con/chuong-259-ran-de.html.]
Trán Chủ nhiệm Triệu đổ mồ hôi , vội vàng về phía Chủ tịch Trương, cảm thấy trong giọng điệu của bà vẫn còn một tia dư địa để xoay chuyển, vội vàng :"Vừa chỉ là cẩn thận, cơ thể vẫn , những việc trong tay hiện tại vẫn rảnh tay , nếu dạy khác, cho dù là lanh lợi cũng một sớm một chiều thể theo kịp , ..."
Trong lời tràn đầy khát vọng sống sót, chỉ một ý nghĩa, bà vẫn còn , bà vẫn còn , bà vẫn thể góp gạch thêm ngói cho Hội phụ nữ!
Những lời , Đường Nguyệt Nha xong đều cảm thấy Hội phụ nữ thiếu Chủ nhiệm Triệu đều thể hoạt động nữa, Chủ nhiệm Triệu thật sự quá tuyệt vời, thật sự quá quan trọng .
Thật vỗ tay quá, đáng tiếc cảnh đúng, Đường Nguyệt Nha thở dài.
"Ừm." Đối với sự tự m.ổ x.ẻ của Chủ nhiệm Triệu, Chủ tịch Trương chỉ đáp một chữ, trực tiếp nắm c.h.ặ.t trái tim Chủ nhiệm Triệu treo lơ lửng giữa trung.
Thế cũng quá nắm bắt tâm lý con .
Cổ họng khô khốc của Chủ nhiệm Triệu hung hăng nuốt nước bọt, chẳng lẽ những ngày tháng của bà đến hồi kết ?
Sự hối hận trong lòng thể diễn tả bằng lời.
Bà nên thấy tin tức đó liền sốt ruột đến đây, càng nên lúc định xong đó bà mà là Đường Nguyệt Nha, nhịn buông lời châm chọc.
Đáng tiếc t.h.u.ố.c hối hận.
"Chủ nhiệm Triệu, , nếu bà cảm thấy , thì tiếp tục việc , nhưng bà đừng miễn cưỡng bản . Nếu chỗ nào thoải mái, thì với , sẽ sắp xếp cho bà nghỉ ngơi." Chủ tịch Trương gật đầu lúc trái tim Chủ nhiệm Triệu sắp chìm xuống đáy.
Phù!
Thở phào nhẹ nhõm một thật sâu.
" miễn cưỡng miễn cưỡng!"
Chủ nhiệm Triệu ngay cả dũng khí Đường Nguyệt Nha thêm một cái cũng còn nữa, thấy cần về nhà dưỡng lão nữa, vội vàng ngoài bận công việc, lúc bước ngoài còn cẩn thận đóng cửa cho hai họ.
Đường Nguyệt Nha thầm nghĩ: Vị Chủ nhiệm Triệu thật sự dọa sợ t.h.ả.m .
"Chủ tịch Trương, còn tưởng bà thực sự sẽ để Chủ nhiệm Triệu về nhà nghỉ ngơi chứ, thấy Chủ nhiệm Triệu thực sự thương nhẹ ." Đường Nguyệt Nha nhướng mày cong.
Chủ tịch Trương cho cô một ánh mắt nhẹ bẫng, bảo Đường Nguyệt Nha điểm dừng.
"Chủ nhiệm Triệu vẫn là một đồng chí ưu tú, ở một phương diện vẫn xuất chúng, nhân vô thập , một khuyết điểm chỉ cần quá đáng, lớn hơn ưu điểm, thì vẫn thể dùng ."
Đường Nguyệt Nha xong tinh nghịch thè lưỡi:"Bà lấy bè, qua cầu rút ván cũng quá nhanh , đóng vai mặt trắng. Bà là một mặt đỏ lớn đấy."
Chủ tịch Trương cũng tức giận, ngược cô chọc . Bà quả thực mượn lời của Đường Nguyệt Nha để răn đe Chủ nhiệm Triệu dạo tâm tư quá bay bổng, đặt tâm trí công việc, thái độ cũng chút vấn đề, nhưng nếu Đường Nguyệt Nha cam tâm tình nguyện, còn đến lượt bà lấy cô cái cớ bè chứ.
Nói thì, hai họ chỉ thể là kẻ xướng họa .
"Hay là, cô đến đóng vai mặt đỏ, đến đóng vai mặt trắng, đổi cũng ." Chủ tịch Trương vô cùng hào phóng.
Đường Nguyệt Nha xua tay:"Vậy thì thôi , đôi khi kẻ ác cũng khá sảng khoái."
"Ha ha ha..." Hai , thứ đều cần cũng hiểu.
Không còn ngoài phận sự, hai bàn đến chuyện chính.
Cũng chính là mục đích Chủ tịch Trương đặc biệt gọi Đường Nguyệt Nha đến.
Phải rằng, Chủ tịch Trương đối với việc Đường Nguyệt Nha vắng mặt ở Hội phụ nữ hề bất kỳ ý kiến gì, nhắm mắt ngơ, đặc biệt gọi cô đến, chắc hẳn là chuyện khẩn cấp .