Thập Niên 60: Loạn Thế Dắt Con Đi Tìm Cha Quân Nhân Nhận Thân - Chương 87: Trong túi không tiền.

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:46:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong túi tiền, đúng là khiến Hoắc Kiêu rơi cảnh hùng đất dụng võ.

Sau đó mới nhận : xem vẫn giữ chút tiền riêng mới .

Thế là vội bước nhanh tới bên cạnh Khương Niệm.

"Cũng mua giúp một phần ăn sáng nhé."

Khương Niệm nghĩ: Hiếm lắm mới lúc cầu cạnh .

Thật là đắc ý quá .

"Anh mang theo tiền ?"

Hoắc Kiêu đáp: "Ra ngoài gấp quá, quên mất ."

Hai đứa nhỏ tưởng cha đang cãi .

Tranh Tranh vội vàng khuyên nhủ: "Cha đừng cãi mà."

Sở Sở : "Mẹ ơi, tha cho cha ạ?"

Hai khuôn mặt nhỏ nhắn chực chờ đến nơi.

Trông thật đáng thương.

Gà Mái Leo Núi

Thấy lũ trẻ vì chuyện mà căng thẳng, Khương Niệm cách nào mềm lòng.

Chẳng trách vẫn bảo con cái là điểm yếu của phụ nữ.

Thôi , vì lũ trẻ, cứ vẻ mặt ôn hòa một chút.

Không để hai đứa nhỏ tổn thương tâm lý.

Nàng dịu dàng dỗ dành: "Ngoan nào, cha cãi , chỉ chuyện vui thôi mà."

Hoắc Kiêu cũng : " đó, đừng lo lắng."

Nói đoạn, còn sang hỏi Khương Niệm: "Phải ?"

Hiện giờ lũ trẻ đều mong họ hòa với .

Khương Niệm gượng đáp một tiếng.

Trong lòng nàng đang nghiến răng: Tất cả vì con cái, nhịn!

"Anh trông con , mua cơm."

Nàng xoay bước thẳng đến quầy dịch vụ gọi cơm nước cho cả nhà bốn .

Bốn cái bánh bao thịt, bốn bát hoành thánh.

Lúc thanh toán tiền nàng mới nhớ , tại Hoắc Kiêu theo .

Vì tài chính trong nhà đều trong tay nàng cả mà.

Thôi bỏ , nể tình tiêu tiền của , tạm thời tính toán nhiều thêm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-87-trong-tui-khong-tien.html.]

Hoắc Kiêu dắt hai đứa trẻ chiếm một bàn.

Trong lúc chờ Khương Niệm, tiện thể hỏi về cuộc sống của hai đứa nhỏ.

"Trước các con ở thôn Hướng Dương bao giờ ăn cơm ở tiệm quốc doanh trong trấn ?"

Hai đứa nhỏ lắc đầu.

"Chúng con từng thấy bao giờ ạ."

Tranh Tranh : "Đêm dắt chúng con trốn , chúng con ở trọ mới đến đèn điện."

" sáng hôm chúng con ăn cơm ở phòng ăn của nhà khách, cũng to bằng quán cơm ở đây ạ."

Sở Sở tiếp lời: "Người ở phòng ăn nhà khách đó đối xử với chúng con hơn trong thôn, họ mắng c.h.ử.i, còn cho nhiều tiền và phiếu, vì sợ chúng con đói ạ."

"Chú Hà Lộ đó còn mua cho chúng con mười chiếc bánh nướng lớn, chúng con ăn mấy ngày mới hết ạ."

Chuyện Khương Niệm cũng sơ lược nhắc tới .

Hoắc Kiêu tiếp tục hỏi: "Người thôn Hướng Dương đều là ?"

Sở Sở gật đầu: "Đều là ạ, họ mắng chúng con là đứa trẻ cha."

Tranh Tranh : "Họ còn mắng đàn bà ngu ngốc, thường xuyên chế giễu ạ."

Hoắc Kiêu: "Họ chế giễu điều gì?"

Tranh Tranh : "Chế giễu dùng thủ đoạn để ép cưới một sĩ quan, chồng chán ghét , cần nữa, cũng chẳng cần con của ."

Nói xong, thằng bé còn xác nhận với .

"Cha ơi, những điều họ là sự thật ạ?"

Hoắc Kiêu thầm nghĩ: Xem bọn trẻ hẳn là nuôi dưỡng bên cạnh ruột từ đến giờ.

Anh khẳng định: "Điều họ sự thật. Cha vẫn luôn gửi tiền cho các con, bảo theo quân, nhưng đến, tiền cũng khác lấy mất ."

Đổi chủ đề, tiếp tục hỏi chúng.

"Người thôn Hướng Dương chế giễu , đ.á.n.h họ ?"

Nhớ cái cách Khương Niệm đ.á.n.h Lâm Hạ tàn bạo ngày hôm qua, chẳng lẽ nàng dạy cho những đó một bài học ?

Tranh Tranh đáp: "Lúc đó nhát gan, dám mắng khác, càng dám đ.á.n.h ai ạ."

Sở Sở : "Mẹ là tự nhiên thông minh , còn đ.á.n.h cả bà ngoại, ông ngoại, đ.á.n.h cả Tráng Tráng, đổi trở nên dũng cảm hơn nhiều ạ."

Hoắc Kiêu xong, trong lòng bắt đầu ngẫm nghĩ về cái giấc mơ mà Khương Niệm kể.

Sống trong mơ suốt hơn hai mươi năm, học nhiều bản lĩnh.

Chuyện ly kỳ như thật sự tồn tại ?

Thỏ con.

 

Loading...