Đó là ba bé, còn đeo cặp sách màu xanh lá vắt chéo vai, chắc là tan học về.
Đứa lớn mười lăm tuổi, đứa giữa chừng mười tuổi, đứa nhỏ nhất tầm năm sáu tuổi.
Ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, gương mặt nét tương đồng, chắc hẳn là em ruột.
Dáng vẻ cũng khá khôi ngô, chỉ là lẽ do phơi nắng gió lâu ngày nên đen.
Đứa lớn lễ phép lên tiếng chào hỏi .
"Tỷ tỷ, tỷ là nhà của Hoắc đoàn trưởng ?"
Tiếng gọi tỷ tỷ mới dễ thương .
"Phải." Khương Niệm mỉm hỏi : "Các là?"
"Đệ là hàng xóm của tỷ, nhà ở ngay cạnh bên ."
"Cha tên là Trương Chí Cương, là đoàn trưởng đoàn ba, tên Trương Vệ Quốc, đây là nhị của , Trương Vệ Cường, và tam Trương Vệ Dân."
Đều là những cái tên đầy nhiệt huyết yêu nước.
Hóa là bọn trẻ nhà hàng xóm.
"Mau trong , uống bát ."
Khương Niệm nghĩ tạo mối quan hệ , thể dẫn Tranh Tranh và Sở Sở cùng chơi với .
Tranh Tranh và Sở Sở lớn thế mà một bạn cũng .
Sau còn học, thế nào cũng hòa nhập với cộng đồng, chi bằng để chúng quen với các ca ca hàng xóm .
"Dạ, ạ."
Ba đứa nhỏ cũng chẳng khách sáo.
Sau khi bước hỏi thêm.
"Hoắc đoàn trưởng nhà ạ?"
Hoắc Kiêu là nhân vật hùng của bộ đội, bọn trẻ ngưỡng mộ từ lâu.
Chỉ là ngày thường bọn trẻ chẳng cơ hội nào để gặp, hôm nay hàng xóm, nên kích động.
Cho nên, thấy cổng sân nhà họ mở, đoán chắc là dọn ở , nên qua chào hỏi một tiếng.
"Có, đang ở trong nhà đấy."
Khương Niệm định gọi Hoắc Kiêu, thì Hoắc Kiêu dẫn hai đứa trẻ tiếng mà bước .
Lúc đầu, Tranh Tranh và Sở Sở vẫn còn sợ lạ.
Nấp trong cửa ngó xem một chút.
Thấy mới yên tâm.
Hoắc Kiêu thấy khác gọi vợ là tỷ tỷ, liền sải bước ngoài, thấy thiếu niên khen Khương Niệm.
"Tỷ tỷ, tỷ trông xinh quá, tỷ là của Hoắc đoàn trưởng ?"
Được khen đến mức Khương Niệm thể nào giữ vẻ khiêm tốn nụ .
Phụ nữ dù ở tuổi nào, trong lòng đều thấy vẫn là cô gái mười tám.
"Không , nàng là vợ của ."
Hoắc Kiêu thấy Khương Niệm quá đỗi rạng rỡ, liền đáp nàng.
"Thì là thím ạ."
Trương Vệ Quốc lập tức đổi cách gọi.
Khương Niệm : "Không , cứ gọi là tỷ tỷ cũng ."
Gọi tỷ tỷ cho trẻ trung, thích bao.
Hoắc Kiêu nghiêm mặt : "Gọi là thím, loạn tôn ti trật tự."
Trương Vệ Quốc lời, dẫn hai chào hỏi Hoắc Kiêu.
"Chào Hoắc thúc thúc ạ."
Hoắc Kiêu gật đầu: "Các tan học ?"
"Vâng, tan học ạ. Mấy hôm cha chú sẽ dọn đến hàng xóm với chúng , ngờ chú đến nhanh như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-50-thieu-nien-nha-hang-xom.html.]
"Hoắc thúc thúc, hai đứa bé là con của chú ạ?"
Trương Vệ Quốc cùng các cũng nhiệt tình chào hỏi Tranh Tranh và Sở Sở.
"Chào , nhỏ!"
Tranh Tranh và Sở Sở đầu thấy những ca ca thiện như , cũng rụt rè gọi: "Chào các ca ca."
Trương Vệ Quốc hỏi: "Các tên là gì?"
Tranh Tranh: "Đệ tên là Tranh Tranh, tên Sở Sở, tụi đều bốn tuổi rưỡi ."
Trẻ con đều thích chơi với các ca ca tỷ tỷ lớn hơn, lúc trong mắt Tranh Tranh cũng ánh lên khát khao kết bạn.
Gà Mái Leo Núi
"Có qua nhà tụi chơi ?" Trương Vệ Dân nhiệt tình mời gọi, đưa tay về phía hai đứa trẻ.
Tuổi của bé cũng lớn hơn Tranh Tranh và Sở Sở bao nhiêu, nên gì đáng ngại.
Tranh Tranh chút d.a.o động, ngẩng đầu cha, xin ý kiến: "Cha, con thể chơi cùng các ca ca ạ?"
Hoắc Kiêu gật đầu: "Đi , lát nữa nhớ về ăn cơm tối."
Hai đứa trẻ từ nhỏ nuôi ở nông thôn, nhà họ Khương ngược đãi nhiều năm nên tính tình chút tự kỷ, để chúng kết bạn mới mở nút thắt trong lòng.
Ba đứa con của Trương Chí Cương trông cũng giáo d.ụ.c, thể yên tâm cho chúng chơi cùng.
Tranh Tranh nhận sự cho phép của cha, liền bạo dạn về phía Trương Vệ Dân.
Trương Vệ Dân nắm lấy tay thằng bé, đưa tay về phía Sở Sở : "Muội nhỏ, cũng đến đây ."
Sở Sở sợ.
Nhẹ nhàng lắc đầu: "Muội , ở cùng cha."
Hoắc Kiêu nghĩ con gái nhút nhát, nên cũng cưỡng ép con bé chơi cùng đám trẻ nhà họ Trương.
Chiều chuộng bế con bé lên: "Vậy thì con cùng cha đến nhà ăn lấy cơm nhé."
"Dạ ạ."
Sở Sở rúc l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của cha, cảm thấy hạnh phúc vô cùng, cảm giác an .
Khương Niệm lấy từ trong túi một nắm kẹo, đưa cho Tranh Tranh.
"Chia cho các ca ca cùng ăn, chơi với các ."
Tình bạn của những đứa trẻ, thể bắt đầu từ việc chia sẻ những viên kẹo.
Tranh Tranh nhận lấy kẹo, hào phóng chia cho ba ca ca.
"Ca ca, ăn kẹo nè."
"Cảm ơn nhé."
Ba Trương Vệ Quốc nhận kẹo xong liền lễ phép cảm ơn.
Lúc , họ thấy nhà của Hoắc đoàn trưởng ai nấy đều ăn mặc tươm tất, quần áo giày dép đều mới tinh, nên thấy việc ăn mấy viên kẹo của nhà chú sẽ khiến họ trở nên khó khăn, vì thế mà quá khách sáo, nhận lấy ngay.
Trương Vệ Quốc thấy Hoắc Kiêu cũng định trò chuyện nhiều với , liền thức thời dẫn hai và Tranh Tranh về nhà chơi.
Khương Niệm vẫn còn lo lắng theo.
Hoắc Kiêu: "Yên tâm , trong đại viện trẻ con lạc ."
"Nàng tiên dẫn Sở Sở nhà ăn lấy cơm , để dọn dẹp nhà cửa một chút."
Nói xong, bế con gái ngoài.
Khương Niệm thầm nghĩ: Không định đưa cùng ?
Hừ, trong nhà thì gì mà dọn dẹp chứ.
Cô trở phòng ngủ chính, kiểm tra xem thiếu đồ dùng sinh hoạt nào , đây mới là điều quan trọng nhất khi sống qua ngày.
Bất chợt, cô phát hiện chữ "Hỷ" dán tường xé mất.
Chắc chắn là Hoắc Kiêu xé .
Anh ý gì đây?
Thấy chướng mắt ? Hay là ngại chú rể?
(Thỏ con)