Thập Niên 60: Loạn Thế Dắt Con Đi Tìm Cha Quân Nhân Nhận Thân - Chương 206: Thí sinh đặc biệt
Cập nhật lúc: 2026-04-13 08:55:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảng thời gian tuy Khương Niệm đến trường giảng, nhưng Trần Lượng ngày nào cũng mang đề thi đến cho cô , mang đề xong về cho em trai kiểm tra.
Đề thi đó chuyển đến tay giáo viên chủ nhiệm lớp 9-1, các giáo viên bộ môn khi chấm bài đều cho rằng trình độ văn hóa của Khương Niệm đạt tiêu chuẩn dự thi cấp ba.
Là trình độ chắc chắn thể đỗ cấp ba.
Người tuy đến lớp giảng, nhưng ở nhà bà chồng là giáo sư trực tiếp kèm cặp, thi kết quả như cũng chẳng gì lạ.
Thế là Khương Niệm tư cách dự thi cấp ba, đến cả giấy báo thi cũng là do Trần Lượng lấy hộ.
Lần nữa tham gia thi trung học, Khương Niệm xuất phát từ sớm, cô một thí sinh muộn.
Cô với bà chồng và con nhỏ là .
Không cho họ là thi, tránh cho họ lo lắng.
Lần thứ hai đến trường, Khương Niệm bảo vệ chặn bên ngoài.
"Đồng chí, cô đến đây gì thế?"
"Đây là điểm thi trung học, ngoài ."
Người bảo vệ già nhận cô học sinh cũng chẳng giáo viên trong trường.
" đến để thi, cũng là thí sinh của trường ." Khương Niệm lấy giấy báo thi .
Người bảo vệ cô đầy khó tin: "Tuổi mà vẫn là thí sinh thi trung học ?"
Giọng ông quá lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiều thí sinh đang trường thi.
Còn cả một phụ nữa.
Khương Niệm vây xem.
Mọi bàn tán xôn xao.
Gà Mái Leo Núi
"Không là học sinh lớp nào, nay từng thấy cô ."
"Ai sắp xếp cho cô đến thi thế nhỉ?"
Khương Niệm vì mà ảnh hưởng tâm lý thi cử của khác, vội với ông bảo vệ: "Ông ơi, ông xem con dấu giấy báo thi , sai ạ."
Bảo vệ già xem qua: "Giấy báo thi của cô đúng là giống của khác, chỉ là..."
Ông sống đến chừng tuổi, từng thấy học sinh trung học nào lớn tuổi thế .
Dù thì ông cũng dám tùy tiện để Khương Niệm trong.
Khương Niệm nỗi băn khoăn của ông, cô vội vã cũng loạn, chờ giáo viên hoặc hiệu trưởng quen mặt đến chứng minh phận giúp .
Chẳng bao lâu , một giáo viên đạp xe đến, liếc mắt cái là thấy Khương Niệm.
Tuy ông từng dạy cô, nhưng cô là học sinh của trường, từng lúc ông giám thị của cô.
Đây là học sinh ưu tú hy vọng đỗ cấp ba đấy!
"Ông Ninh, cô là học sinh của , để cô thi !" Cao Phàm công khai xác nhận phận của Khương Niệm.
Ông Ninh vẫn còn chút khó tin: " từng thấy cô đến trường học bao giờ."
Cao Phàm giải thích: "Hồi nhỏ cha cô trọng nam khinh nữ nên cơ hội học, chủ yếu là do tự học. Chúng thể vì cô lớn tuổi mà cấm cô phấn đấu học hành ."
"Nhà trường đó kiểm tra trình độ văn hóa của cô , đạt tiêu chuẩn thi cấp ba, giấy báo thi cũng là cấp dựa kết quả thi mà ."
Lời , những khác cũng tiện thêm gì nữa.
Bảo vệ già xong lời giải thích của thầy Cao liền cho Khương Niệm , còn cổ vũ: "Cô Khương, thi nhé, chúc cô đạt kết quả cao."
"Nhất định ạ." Khương Niệm tự tin đáp.
Cao Phàm cùng Khương Niệm trong, hai dắt xe đạp trò chuyện.
"Cô Khương, hôm nay cô chuẩn đầy đủ cả chứ?"
"Vâng, em mang ba chiếc b.út máy, hai lọ mực, cả một cuốn giấy nháp nữa ạ."
Kiếp Khương Niệm học đến khi nghiệp thạc sĩ, đó , những kỳ thi lớn nhỏ tham gia một trăm .
Cô sớm luyện thói quen chuẩn chu đáo khi thi.
Tâm lý cực kỳ vững vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-206-thi-sinh-dac-biet.html.]
"Thi cho , nếu gặp câu khó thì câu dễ ..."
Trước khi phòng thi, Cao Phàm còn dặn dò Khương Niệm một phen.
Vốn tưởng cô sẽ căng thẳng gì đó, nhưng .
Chẳng là do nên sợ, vì trong bụng đầy kiến thức nên mới điềm tĩnh như .
Khương Niệm cầm giấy báo thi tìm chỗ của , lấy b.út máy cùng các loại văn phòng phẩm thì phía huých cô một cái.
"Bạn học, lát nữa giúp một tay nhé? Để tờ đề thi xong lộ ngoài một chút."
Khương Niệm: Không ngờ phía một tên học dốt.
Phòng thi chính là đấu trường, con đường độc mộc hẹp đến , gì chuyện đưa khác một đoạn đường.
Đầu chẳng thèm , cô lạnh lùng cảnh cáo: "Không quen , đừng phiền, nếu sẽ báo cáo giáo viên đấy!"
Kẻ sợ đến mức thu tay ngay lập tức.
Đợi đến khi giám thị đến, phát đề xong, Khương Niệm đề bài bắt đầu ung dung bài.
Tên học dốt phía vài câu liền bí, cứ gãi đầu gãi tai.
Nhìn Khương Niệm cúi đầu lia lịa, như thể trong lòng đáp án sẵn, thật sự liếc vài cái.
Khương Niệm xong một mặt liền gấp , thấy câu nào cả.
Khiến tức đến mức trong lòng dễ chịu chút nào.
Cứ như thể ghế gai , hết nhích sang trái sang , thỉnh thoảng phát tiếng động.
Khương Niệm tập trung bài, chẳng thời gian dây dưa với kẻ tính đó, coi như .
Ngược các thí sinh khác ảnh hưởng, tức giận báo cáo giáo viên, chẳng bao lâu , tên học dốt cảnh cáo.
Hắn dám càn nữa, đành c.ắ.n răng điền bừa đáp án.
Khương Niệm xong đề thi, thời gian nộp bài còn nửa tiếng nữa.
Cô bắt đầu kiểm tra đáp án để tránh bỏ sót nhầm lẫn.
Giám thị tưởng cô câu nào , liền bước tới: "Tranh thủ thời gian bài , câu nào cũng đừng bỏ trống."
Khương Niệm gật đầu, gì.
Giám thị liếc bài thi của cô, phát hiện hiểu lầm cô .
Thí sinh xong bài thi từ sớm.
Hơn nữa, nét chữ xinh , mặt giấy sạch sẽ, đáp án chỗ nào tẩy xóa.
Điều khiến ông kinh ngạc hơn chính là những câu ông thấy, cô đều đúng cả.
Hóa là một học bá đây mà.
Ông gật đầu tán thưởng mới rời .
Khương Niệm nộp bài sớm, dù xong thì kiểm tra vài lượt, vốn dĩ cô lớn tuổi hơn các thí sinh khác, nộp bài quá sớm sẽ trở thành tâm điểm của khác.
Thi xong một môn bước ngoài, Trần Viễn đặc biệt đến quan tâm: "Cô Khương, thi cử thế nào ?"
"Cũng tạm ạ, đều xong cả ." Khương Niệm khiêm tốn .
"Vậy môn tiếp theo, cố gắng lên nhé." Trần Viễn hỏi: "Buổi trưa đến văn phòng nghỉ ngơi ?"
"Không cần ạ, em chỗ nghỉ ."
Khương Niệm bây giờ dám qua riêng tư với ông quá nhiều, tránh để khác hiểu lầm là cô cửa .
Buổi trưa cô đến quốc doanh tiệm cơm gần đó ăn cơm, ngờ gặp ngay tên học dốt mời khỏi phòng thi cũng đến đây ăn.
là oan gia ngõ hẹp.
"Ê, cô cũng ở đây !"
Hắn mà hào hứng chạy đòi cùng bàn.
Khương Niệm ngước mắt : "Làm gì đấy?"