“Tuyệt mỹ!”
Bạn cùng phòng của cô khen ngợi.
Trình Bội Ân:
“Hì hì.”
Gặp cha chồng tương lai nhất định ăn mặc thật .
Tô Hà và Cố Kiến Hoa đói, đến nhà hàng gọi hai bát mì ăn lót .
Rời khỏi trường học, Cố Trường Quân và Trình Bội Ân trực tiếp bắt xe đến nhà hàng.
Ở xe, Trình Bội Ân đột nhiên nhớ :
“Trường Quân, tớ nên chuẩn quà gặp mặt cho hai bác ?”
“Tớ chẳng chuẩn gì cả!”
Cô cảm thấy gặp cha bạn trai thì thể tay .
Cố Trường Quân xua tay:
“Không cần , chuẩn quà cáp gì, cần chuẩn , đợi đến khi chúng kết hôn chuẩn cũng muộn.”
Trình Bội Ân:
“Như ?”
Cố Trường Quân:
“Chao ôi, yên tâm , nhà tớ xưa nay đều là lớn chuẩn quà gặp mặt cho con cháu, bắt con cháu chuẩn cho lớn .”
“Đợi đến khi chúng kết hôn, tớ dẫn về nhà tớ, lúc đó chuẩn gì thì chuẩn , nhưng nhà tớ đông lắm, cả chục lận.”
Trình Bội Ân:
“Thế thì , đông thì tớ chuẩn nhiều phần.”
“Tớ chuẩn cùng .”
Trường Quân nắm lấy tay Trình Bội Ân, đột nhiên xích gần.
Trình Bội Ân thẹn thùng, nhỏ:
“Làm gì mà sát rạt thế.”
Cố Trường Quân:
“Hôm nay thật đấy.”
Đôi trẻ tán tỉnh đến khách sạn Hòa Bình.
Trình Bội Ân xuống xe xong, lấy chiếc gương nhỏ trong túi xem , nhẹ nhàng dặm lớp trang điểm.
Hít một thật sâu:
“Đi thôi, sớm muộn gì cũng gặp.”
Cố Trường Quân :
“Không cần căng thẳng, gì mà căng thẳng chứ.”
Trình Bội Ân hứ một tiếng:
“Đợi đến lúc gặp cha tớ hãy câu .”
Cô tin lúc gặp cha cô mà căng thẳng?
Cố Trường Quân:
“Tớ chắc chắn sẽ căng thẳng.”
Hai bước nhà hàng, hỏi lễ tân phòng bao, ở tầng hai.
Đi đến đầu cầu thang, Trình Bội Ân hỏi:
“Trang điểm, tóc tai, quần áo của tớ đều chứ?
Không lem nhem chỗ nào chứ?”
Cố Trường Quân:
“Không , bây giờ đến mức mấy diễn viên tivi mà đến đây cũng dạt sang một bên.”
“Dẻo miệng.”
Đẩy cửa bước phòng bao, Tô Hà và Cố Kiến Hoa vội vàng dậy, Tô Hà :
“Hai đứa đến .”
“Cha , đây là bạn gái con, tên là Trình Bội Ân.”
Trường Quân giới thiệu.
Trình Bội Ân ngoan ngoãn:
“Cháu chào hai bác ạ.”
Tô Hà hiền từ:
“Chào cháu, chào cháu, bên ngoài trông còn xinh hơn trong ảnh nữa, giống hệt mấy minh tinh trong phim Hồng Kông .”
“Mau , mau .”
Cố Kiến Hoa ít , vụng về, ông chỉ mỉm gật đầu.
Trường hợp vẫn để Tô Hà mặt:
“Hai đứa bắt xe qua đây ?
Hay là bộ qua?”
Trình Bội Ân:
“Bác gái, chúng cháu bắt xe qua ạ.”
“Thế thì , chứ trời nắng nóng thế mà bộ qua thì mệt lắm.”
“Uống chút .”
Tô Hà rót nước cho hai đứa, Cố Kiến Hoa cầm thực đơn qua:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-573.html.]
“Hai đứa gọi món .”
Trình Bội Ân đưa thực đơn cho Trường Quân:
“Tớ ăn gì cũng , gọi .”
Cố Trường Quân:
“Gọi hai món thích ăn .”
Tô Hà :
“ đúng, Bội Ân gọi hai món cháu thích ăn , bác và cha con đói quá nên gọi hai bát mì ăn .”
Thịnh tình khó khước từ, Trình Bội Ân cầm thực đơn, gọi hai món vẻ ngon, đó Trường Quân gọi thêm hai món.
Tiếp đó Tô Hà và Cố Kiến Hoa cũng gọi thêm vài món, tổng cộng tám món, bốn ăn nhiều.
, thừa thì gói mang về.
Trong lúc chờ món, mấy trò chuyện.
Tô Hà :
“Nhà bác mấy cái mặt bằng ở Hải thị, trang trí xong , định nhân dịp nghỉ hè qua khai trương luôn.”
“Nếu bình thường bác cũng thời gian.”
Trình Bội Ân ngạc nhiên:
“Bác gái, nhà hai bác cũng mặt bằng ở Hải thị ạ?”
Cô cứ ngỡ chỉ mở tiệm ở Kinh thị thôi, ngờ ở Hải thị cũng mặt bằng.
Chương 408 Mua cho nhiều đồ
“Có vài cái mặt bằng.”
“Bác và cha con nghĩ đến đạo lý trứng nên để cùng một giỏ, nên cũng mua mấy cái cửa hàng ở phía Hải thị .”
Trình Bội Ân gật đầu:
“Dạ , hóa là ạ.”
Mấy đang trò chuyện thì thức ăn lượt bưng lên.
Ăn uống hòm hòm , Tô Hà hỏi hai đứa trẻ:
“Hai đứa chiều nay việc gì ?”
Cố Trường Quân nghĩ một lát:
“Chiều nay con việc gì ạ, Bội Ân thì ?”
Trình Bội Ân:
“Cháu cũng việc gì ạ.”
Tô Hà:
“Vậy hai đứa chiều nay thể xin nghỉ ngoài ?
Chúng cùng dạo phố một chút.”
“Được ạ bác gái.”
Trình Bội Ân đồng ý.
Cố Trường Quân:
“Được ạ.”
Thế là bốn ăn cơm xong, về trường xin nghỉ nửa ngày, theo Tô Hà và Cố Kiến Hoa ngoài.
Đi dạo trung tâm thương mại lớn nhất Hải thị.
Phụ nữ mua sắm chủ yếu là xem quần áo, trang sức, túi xách nọ.
Tô Hà dẫn ba một cửa hàng quần áo nữ khá .
Cô mua cho , cô định mua cho con dâu tương lai, chuyến cô cũng mang quà cáp gì cho con bé.
“Bội Ân, chiếc váy thế nào?
Đẹp cháu?”
“Đẹp lắm bác gái ạ.”
“Vậy cháu thử , mặc lên xem .”
Trình Bội Ân ngờ của bạn trai định mua quần áo cho , cô cứ ngỡ chỉ là dạo hoặc là mua cho chị gái, em gái của Cố Trường Quân thôi.
Cô vội vàng :
“Bác gái, cần mua cho cháu ạ.”
Tô Hà :
“Chao ôi, bác và cha con đến vội vàng quá, cũng chuẩn quà gặp mặt gì cho cháu, thử xem .”
Trình Bội Ân liền Cố Trường Quân, Cố Trường Quân gật đầu:
“Đi thử .”
Con mắt của Tô Hà đương nhiên tồi, chiếc váy đó mặc lên Trình Bội Ân cực kỳ .
Chỉ là giá đắt, hơn năm trăm tệ.
Trình Bội Ân:
“Bác gái, chiếc váy đắt quá ạ.”
“Đắt đỏ gì , đắt.”
“Lại đây thử thêm mấy bộ nữa.”
Tô Hà lấy thêm mấy bộ quần áo, váy, quần, áo sơ mi.
Cuối cùng thử xong đều vặn, thì mua hết.
Trình Bội Ân thấy mà sững sờ:
“Bác gái mua cho cháu một bộ là ạ, cần mua nhiều thế .”