Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 561
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:10:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một chắc chắn là khí thế , nhất định kéo theo hai cùng, hai trượt giỏi lắm.”
Thế là ngày hôm .
Một nhóm kéo ngoài, Hồ Hiểu Nhụy dĩ nhiên cũng theo, và cô gặp cô con gái nuôi .
Đối với phản ứng đầu tiên khi thấy Cố Trường Hoan, Hồ Hiểu Nhụy cũng giống hệt chị gái , đó là thích.
Bởi vì cô bé gần với Hạ Ngôn, đến sân trượt băng mà trượt, chuyên môn để khác dắt , đúng , cái dắt cô bé chính là Hạ Ngôn.
Hồ Hiểu Nhụy trượt đến bên cạnh Trường Hoan với Hạ Ngôn:
“Anh hai, để em dắt em gái Trường Hoan cho, hình như Sở Nam đang gọi kìa."
Hạ Ngôn ngẩng đầu về hướng của em trai Hạ Sở Nam.
“Vậy cũng , Hoan Hoan mới tập, em dắt con bé trượt chậm thôi nhé."
Lời quan tâm , cách xưng hô mật , Hồ Hiểu Nhụy mà thấy vô cùng khó chịu, cô đáp:
“Em hiểu hai."
Vừa gặp mặt giới thiệu qua với , Trường Hoan ngượng ngùng một tiếng:
“Làm phiền chị nhé, chị Hiểu Nhụy."
Hồ Hiểu Nhụy cũng :
“Có gì mà phiền, nào, em nắm lấy tay chị, chị dắt em trượt."
Hồ Hiểu Nhụy dắt Trường Hoan trượt mấy vòng:
“Thế nào, càng trượt càng thấy quen chân ?"
Trường Hoan gật đầu:
“Vâng ."
Trước đây cô bé từng trượt băng với chị gái và trai, nhưng trượt một ngã đau nên dám trượt nữa.
Đây là thử sức thứ hai.
Hồ Hiểu Nhụy :
“Nào, chúng trượt thêm mấy vòng nữa, mấy là chị nắm tay em, chị sẽ từ từ buông tay ."
“Em tự trượt nhé, ?"
Trường Hoan:
“Vâng, em hiểu ."
Không là vô tình cố ý, lúc tốc độ đang nhanh nhất, Hồ Hiểu Nhụy bỗng buông tay , Trường Hoan vốn là lính mới nên kịp hãm , thể tránh khỏi việc ngã nhào.
“Trường Hoan, em ?"
Hồ Hiểu Nhụy là đầu tiên chạy đỡ cô bé dậy, vội vàng xin :
“Chị xin , chị xin nhé, chị thấy lúc nãy em trượt quá, cứ ngỡ em nên mới buông tay."
Người đến nước , Trường Hoan cũng chẳng gì hơn, cô bé xoa xoa m-ông, gượng:
“Không chị, chỉ là đau m-ông một chút thôi ạ."
Hồ Hiểu Nhụy vẻ thở phào nhẹ nhõm:
“Không là , thật trượt băng ngã vài là chuyện bình thường, năm đó chị gái dắt chị trượt, chị cũng ngã mấy mới đấy."
“Ngã đến mức m-ông đau mất mấy ngày, chân tay thì bầm tím hết cả."
Hai đang chuyện thì Trường Quân và Hạ Ngôn cũng trượt tới.
“Có em?"
“Có thương ở ?"
Trường Hoan xua tay:
“Không , cứ trượt tiếp ."
Trường Quân đồng hồ:
“Sắp mười một giờ , trượt nữa, về ăn cơm thôi."
Hạ Ngôn bảo:
“Về ăn gì chứ, để mời ăn tiệm."
“Anh hai, tiền đấy?
Anh định tiêu tiền của em chứ?"
Hạ Sở Nam trượt gần.
Theo , hai còn bao nhiêu tiền nữa, hai hôm lì xì cho chị ba nhiều như , tiền riêng chắc chẳng còn là bao.
Hạ Ngôn vỗ Hạ Sở Nam một cái:
“Không tiêu của chú, tiền."
Hạ Sở Nam mừng rỡ:
“Thế thì , em ăn bít tết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-561.html.]
Bít tết đắt lắm, Hạ Ngôn từ chối ngay:
“Ăn mấy món xào , ăn gì mấy món nước ngoài, còn chẳng chín nữa."
Trường Hoan :
“Hay là thế hai, đến t.ửu lầu nhà em ăn , hoặc là ăn lẩu cũng ."
Ông nuôi đúng thật là “cần kiệm trị gia" giống như lời nuôi .
Hạ Ngôn:
“Để dịp khác , một quán ăn ngon lắm, quán đồ Xuyên, cách đây xa, chúng qua đó ."
Đã là mời khách, thể đến nhà hàng của nhà em gái nuôi .
Chương 398 Tỏ tình biến tướng
Mọi đều là thanh niên trẻ tuổi, trong lúc chờ món ở quán ăn thì bắt đầu tán gẫu về định hướng nghề nghiệp tương lai.
Tô Thành Diệu mùa hè năm nay sẽ nghiệp cao học, :
“Anh thì định đoàn ca múa , về phía Thẩm Thành, tỉnh Liêu."
Nghe , Hạ Ngôn bảo:
“Trùng hợp quá nhỉ, năm nay nghiệp xong em cũng đến bệnh viện quân y ở Thẩm Thành."
Giảng viên hướng dẫn sắp xếp xong cho , sẽ đến bệnh viện quân y Thẩm Thành việc.
Trường Quân :
“Em học xong đại học thì sẽ thi cao học, còn học xong cao học việc ở thì hiện tại vẫn ."
Hạ Ngôn về phía Trường Hoan:
“Còn Hoan Hoan thì ?"
Trường Hoan đáp:
“Cậu cả em quân đội, đơn vị quân ạ."
“Đơn vị quân, em phi công ?"
Hồ Hiểu Nhụy kinh ngạc hỏi.
Trường Hoan gật đầu:
“Hiện tại thì em dự định đó, nhưng cụ thể thế nào thì để sang năm tính tiếp ạ."
Cô bé cũng suy nghĩ kỹ, nhưng nếu gì ngoài ý , khi nghiệp đại học chắc chắn sẽ quân ngũ.
Dù Hồ Hiểu Nhụy ghét cô bé, nhưng cũng thể thốt lên một câu nể phục, đó là phi công đấy, lái máy bay bầu trời, đến máy bay cô còn từng .
Vậy mà sắp sửa lái máy bay .
“Vẫn là em gái giỏi nhất, đến hai em đây còn máy bay bao giờ ."
Hạ Ngôn .
Mọi mặt đều phụ họa theo.
Hồ Hiểu Nhụy :
“Chắc em học cao học , học xong đại học là luôn."
Nếu thể, cô đến thành phố nơi Hạ Ngôn việc để cùng chỗ với .
chắc bố cô đồng ý.
, cô thích Hạ Ngôn, thích mấy năm nay , từ đầu tiên gặp mặt bắt đầu thích, bởi vì đối phương quá trai.
Rất khó để thích, hơn nữa quan hệ hai gia đình thiết như , thường xuyên gặp mặt, nên tình cảm cứ thế lớn dần lên.
Có điều cô luôn giấu kín, vì chuyện khó .
Dù đối phương cũng là em chồng của chị gái .
Chỉ thể chôn giấu tình cảm trong lòng.
Người trẻ mà, chuyện trường lớp, hướng tương lai, cả thích, cũng là chuyện thường tình.
Hồ Hiểu Nhụy bèn hỏi :
“Mọi yêu ?
Hoặc là ai trong lòng ?"
Tô Thành Diệu nhún vai:
“Trước đây thì , nhưng chia tay hồi Tết ."
Trường Quân và Trường Hoan cạn lời:
“Anh Thành Diệu, quen bao nhiêu hả?
Anh thể chuyên tâm một chút ?"
Lần nào yêu đương cũng đầy một năm, ồ , là nửa năm.
Tô Thành Diệu thanh minh:
“Mọi là , chuyên tâm mà, trong thời gian quen ai cũng chỉ đó thôi."