Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 542
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:05:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giữa nam và nữ mà còn tình bạn trong sáng , trừ khi quá thôi, đám xem ai nấy đều ăn diện như thể sắp hẹn hò với yêu .”
Bảo gian tình ai mà tin?
Mã Nhất Minh quả thực đúng, nam nữ mặt ở đây dám một trăm phần trăm, nhưng một bộ phận quả thực tâm tư đoan chính, đặc biệt là những tầm bốn mươi tuổi, chán sống với chồng hoặc vợ , mà ly hôn ly hôn .
Chỉ thể thông qua phương pháp .
“Cậu em thể ngậm m-áu phun như ."
“ thế, nhảy một điệu thì , chúng cũng gì , chỉ là cùng nhảy thôi mà."
“Nghĩ quá đáng quá ."
Bạn nhảy của Tào Dương vẻ mặt ấm ức lưng , lóc kể lể:
“Anh dựa cái gì mà đ-ánh ."
“Cô về ."
Tào Dương đưa cho cô hai trăm đồng.
Người bạn nhảy đó cũng gì, cầm tiền luôn, cái nghề của cô đ-ánh cũng là bình thường, kiếm tiền là .
Có bao nhiêu ở đây, Tào Dương chỉ cảm thấy mặt mũi mất sạch, với Mã Nhất Minh:
“ ly hôn với chị !"
“Ly hôn?"
Mã Nhất Minh trực tiếp lôi Tào Dương một góc khuất, từ rút một con d.a.o, kề cổ Tào Dương:
“Anh dám một câu thử xem?"
Dao kề cổ, Tào Dương sợ đến mức vãi cả quần!
Vội vàng cầu xin:
“Không , em , đừng kích động, phản bội chị , thực sự , chỉ là nhảy nhảy thôi, thực sự gì khác cả."
Mã Nhất Minh lạnh giọng:
“Nếu dám để chị chịu ấm ức, sẽ xử luôn, !"
Tào Dương:
“Không , nhất định sẽ đối xử với chị ."
Tào Dương lái xe , Mã Nhất Minh ghế phụ, hai cùng trở về nhà họ Tào.
Mẹ Tào thấy mặt con trai xanh một miếng tím một miếng, vội vàng hỏi:
“Con trai, con thế?
Bị ai đ-ánh ?"
Tào Dương:
“Không , con cẩn thận ngã thôi."
Tào Dương , Tào cũng thể đoán đại khái, nghĩ thầm con trai ngày nào cũng tụ tập ăn chơi, chắc là cãi với đ-ánh chăng?
Chắc là .
Nhìn nghiêm trọng lắm, vả ngoài ở đó nên cũng hỏi nhiều.
Mã Mộng Kiều Tào Dương, Mã Nhất Minh, chỉ cảm thấy em trai , nhân lúc Tào Dương tắm.
Mã Nhất Minh với chị gái Mã Mộng Kiều:
“Chị ơi, mà còn dám bắt nạt chị thì chị cứ với em, xem em thịt !"
Mã Mộng Kiều cảm động vô cùng, cô luôn dựa dẫm chú họ tiền thế, nhưng căn bản chẳng thèm đoái hoài gì đến cô, rốt cuộc vẫn là em trai ruột bảo vệ cô.
Cô :
“Nhất Minh, chị sẽ dành dụm tiền để mua nhà, mua xe cho em ở Kinh Thị, mở cửa hàng cho em nữa."
Mã Nhất Minh:
“Chị ơi, chị cứ lo cho bản ."
Dù thì việc Mã Nhất Minh chuyện thực sự khiến Tào Dương ngoan ngoãn hơn hẳn, mấy ngày liền dám ngoài, ngoài cũng là lén lút, hai tiếng là về ngay.
Vậy thì hai tiếng đó là gặp ai?
Tất nhiên là gặp Triệu Nam Nam .
, bọn họ ở bên .
Thời gian đến tháng giêng, sắp tết .
Tào Dương gặp Triệu Nam Nam:
“Nam Nam , là chúng chấm dứt ."
Nghe lời , Triệu Nam Nam lạnh một tiếng, trong lòng mắng một câu đồ hèn nhát, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ hiểu chuyện.
“Vâng, em ."
Hai cứ thế dứt khoát chia tay, nhưng vài ngày Triệu Nam Nam tìm Tào Dương, mang đến một tin tức chấn động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-542.html.]
Đó là:
“Em m.a.n.g t.h.a.i ."
Tào Dương trực tiếp ch-ết lặng:
“Nam Nam, thật giả ?"
Triệu Nam Nam :
“Thật mà, thật mà, kinh nguyệt của em một tháng nay , mấy ngày nay cứ buồn nôn suốt, em bệnh viện khám , bác sĩ em t.h.a.i ."
Tào Dương kết hôn với Mã Mộng Kiều, đứa trẻ trong bụng Mã Mộng Kiều cũng năm sáu tháng , chắc chắn thể ly hôn với Mã Mộng Kiều để cưới cô !
Tào Dương đau hết cả đầu:
“Nam Nam, em phá , thể cưới em ."
Triệu Nam Nam :
“Với Mã Mộng Kiều thể chịu trách nhiệm, tại với em thể chịu trách nhiệm?
Em là một đứa con gái, chồng mà chửa, bảo em bây giờ?
Cho dù em phá thì cũng sẽ chú họ phát hiện thôi."
“Nếu hôm đó uống r-ượu...... em cũng sẽ mang thai, hu hu hu hu hu ~"
Tào Dương:
“Nam Nam, đưa tiền cho em, em phá về quê lánh một thời gian Nam Nam?"
Triệu Nam Nam hoa lê đái vũ:
“Tào Dương, đối xử với em như ?"
Tào Dương:
“Anh cũng còn cách nào khác mà."
Anh thực sự sợ Mã Nhất Minh sẽ g-iết , em trai Mã Mộng Kiều là kẻ sợ ch-ết, nếu chuyện phát hiện, g-iết thì cũng sẽ đ-âm mấy nhát!
Triệu Nam Nam:
“Tào Dương, giỏi thật đấy, mặc quần là nhận nữa, dùng tiền để đuổi khéo em ?
Anh đưa bao nhiêu tiền?
Hả?"
“Em còn lấy chồng mà, cả đời của em đều hủy hoại !"
Tào Dương:
“Nam Nam, đưa em năm ngàn, đưa năm ngàn ?
Toàn bộ gia sản chỉ ngần thôi."
Triệu Nam Nam Tào Dương:
“Anh đưa em một vạn, em sẽ về quê và bao giờ đến Kinh Thị nữa."
Tào Dương suy nghĩ một hồi, nghiến răng một cái:
“Được."
Trên Tào Dương nhiều tiền như , cũng thể chuyện với bố Tào, nên với Tào.
Mẹ Tào đúng là giận cho cái thói hư mất nết của con , bà hận sinh đứa con trai như thế .
Bà lấy tiền riêng , gom đủ một vạn đồng, Tào Dương liền mang đến đưa cho Triệu Nam Nam.
Tết Nguyên Đán năm 1990 rơi ngày 27 tháng 1, vốn dĩ sắp tết .
Triệu Nam Nam nhận tiền, liền đề cập chuyện về quê với Tô Hà và Cố Kiến Hoa.
Tô Hà:
“Nam Nam , cháu học bánh xong hết chứ?"
Triệu Nam Nam:
“Học xong thím ạ, ở nơi như quê thì mở một tiệm bánh nhỏ thành vấn đề ."
Tô Hà:
“Vậy , giúp thím gửi lời hỏi thăm tới bố cháu, khi nào rảnh thì qua đây chơi."
Đứa trẻ ngoan thì Tô Hà vẫn hoan nghênh.
Triệu Nam Nam:
“Vâng thím ạ."
Triệu Nam Nam dọn dẹp hành lý trở về quê.
Cô tất nhiên ngủ với Tào Dương, để trả thù hai mà hiến thì đáng chút nào.
Hôm đó cô chỉ chuốc say Tào Dương, giả vờ ngủ cùng, là kẻ say r-ượu nên quả nhiên chẳng rõ chuyện gì.