Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 536
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:05:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mã Minh Long nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, kinh doanh dễ dàng gì, chỗ nào cũng cần đến tiền, nghĩ đến đây trong lòng ông thấy dễ chịu hơn một chút.”
“Cậu họ, ngày mai Tào Dương và bố qua đây, cháu bảo họ đến biệt thự ạ."
Mã Mộng Kiều lên tiếng.
Mẹ Cố hiểu:
“Chuyện cưới xin của hai nhà các , đến nhà chúng bàn gì?"
Triệu Ngọc Phượng:
“Cô ạ, nếu tụi cháu cũng chẳng chỗ nào, lẽ nhà nghỉ nhà hàng mà bàn , Kiều Kiều nhà cháu chuyện để ngoài thấy thì ạ."
Mẹ Cố:
“Bàn ở nhà hàng là chuyện bình thường mà."
Cố Kiến Hoa cũng :
“Minh Long, Ngọc Phượng, hai t.ửu lầu nhà họ Cố , ngày mai thành phố Hải, nhà."
Mã Mộng Kiều cuống quýt:
“Cậu họ, việc gì mà thành phố Hải thế ạ?
Không thể lùi một ngày ?"
Đứa cháu ngoại đúng là chẳng đáng yêu chút nào, Cố Kiến Hoa chẳng buồn để ý đến cô, Triệu Ngọc Phượng :
“Anh cứ , chẳng còn chị dâu , ngày mai đúng lúc là thứ bảy, chị dâu nhỉ."
Mẹ Cố càu nhàu:
“Mọi cũng lạ thật, bàn chuyện cưới xin mà cứ nhất thiết bàn ở nhà khác, ngày mai Tiểu Hà đưa Lâm Lâm khám thai, chỉ bốn già chúng ở nhà thôi, là qua đây tụi tiếp đãi nhé."
Mã Mộng Kiều tức giận nữa, cả cái nhà là cố ý , cứ hễ cô bàn chuyện cưới xin là thì công tác, thì bận đưa con dâu khám thai.
“Anh Trường An thì ạ?
Anh cùng vợ ?"
Mẹ Cố bực bội:
“Trường An chứ, rảnh rỗi như cháu."
Mã Mộng Kiều nữa, Mã Minh Long cảm thấy khinh thường coi rẻ, ông :
“Đã là ngày mai chị đều việc, thì chúng nhà hàng , bàn ở mà chẳng như ."
Mã Mộng Kiều:
“Không, con hẹn với Tào Dương , bảo ngày mai dẫn bố đến biệt thự."
Không , kể cả họ nhà, chỉ cần bàn bạc trong căn biệt thự lớn là .
Mẹ Cố:
“Mọi thế nào thì tùy, đúng là lạ đời."
dù cũng là họ hàng, cả nhà Triệu Quốc Binh và Từ Hồng Diễm qua đây cũng ở biệt thự, đối với vợ chồng Triệu Ngọc Phượng và Mã Minh Long cũng đãi ngộ như .
Triệu Nam Nam học nghề, Tô Hà bèn cử cô sang tiệm bánh ngọt việc, tiệm bánh ngọt cũng tăng ca gì, tám giờ tối Triệu Nam Nam tan về .
Vừa về thấy cả nhà cô út.
Triệu Ngọc Phượng:
“Nam Nam tan ."
Triệu Ngọc Phượng đối xử với Triệu Nam Nam khá , dù cũng là cô ruột, cũng chính vì thế cô mới đối xử m.ó.c t.i.m móc phổi với Mã Mộng Kiều như , ai ngờ đ-âm lưng.
Triệu Nam Nam bước tới:
“Cô út, lên đây ạ?"
Triệu Ngọc Phượng:
“Mộng Kiều gọi tụi cô lên để bàn chuyện cưới xin, em họ cháu sắp kết hôn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-536.html.]
Triệu Nam Nam nhếch mép, nở một nụ :
“Chúc mừng em họ nhé, sắp kết hôn cơ đấy."
Đừng là em họ, kể cả là em gái ruột mà cướp đối tượng thì cô cũng hận, huống hồ là em họ, Tào Dương đối xử với Mã Mộng Kiều như thế, mở tiệm cho tiền, Triệu Nam Nam cảm thấy tất cả những thứ đó đều là cướp của cô.
Nên cô hận Mã Mộng Kiều đến tận xương tủy!
Mã Mộng Kiều hớn hở:
“Cảm ơn chị họ, chị cũng mau tìm đối tượng nhé."
Triệu Nam Nam hừ một tiếng:
“ sợ mà tìm, chính em gái cướp mất, cho nên chẳng dám tìm, nhưng giờ em sắp kết hôn , thể yên tâm mà tìm ."
Đây là đang mỉa mai trắng trợn, Mã Mộng Kiều tức giận, cô :
“Chị họ , chuyện xảy thì thể trách cướp , mà cũng tự phản tỉnh , tại giữ chân đàn ông."
Cứ cái bộ dạng đó của Triệu Nam Nam thì đàn ông nào thích mới lạ, kể cả , cô chỉ cần ngoắc ngón tay một cái là chạy sang phía cô ngay.
Triệu Nam Nam trông bằng cô, dáng bằng cô, còn chẳng thú vị, lấy gì mà tranh với cô!
Lời của Mã Mộng Kiều trực tiếp châm ngòi lửa giận của Triệu Nam Nam, cô ném mạnh cái túi xách tay xuống đất, xắn tay áo lên:
“Mã Mộng Kiều, mày đ-ánh hả!"
Chắc chắn là đ-ánh nh-au , bao nhiêu ở đây, mắng Mã Mộng Kiều vài câu, dỗ dành đưa Triệu Nam Nam lên lầu.
Quan Bác Lâm cũng ở phòng khách, cô thì thầm với Tô Hà:
“Mẹ ơi, chúng thể để ngày mới khám t.h.a.i ạ?"
Hôm qua Nam Nam với cô là ngày mai cô nghỉ, ngày mai nhà đối tượng của Mã Mộng Kiều qua đây, cô cảm thấy sắp kịch để xem .
Tô Hà:
“Đi ngày mai , tiếp đãi họ."
“Dạ ."
Quan Bác Lâm tiếc nuối.
Trường An mắng cô:
“Vợ , em chú ý một chút , giờ em đang mang thai, bụng cũng nhỏ nữa, mấy chuyện em bớt xía ."
Vợ đúng là thần nhân, ngoài đường ngoài ngõ mà ai đ-ánh nh-au là cô cũng xán xem bằng , chẳng sợ thương gì cả, đúng là quá ham hóng hớt.
Quan Bác Lâm:
“Biết , em sẽ chú ý mà."
Sau cô chỉ hóng hớt ở cơ quan thôi, hóng hớt ở nơi khác nữa.
Còn Triệu Nam Nam lúc vì đoạn hội thoại của Mã Mộng Kiều mà triệt để hận Mã Mộng Kiều , cái hận đây chỉ là bề nổi, cái hận bây giờ là thấu xương.
Hừ, Mã Mộng Kiều chẳng chuyện cướp đàn ông thể trách cô , tự phản tỉnh tại giữ đàn ông.
Tốt lắm!
Cô nghĩ như thì đừng trách cô, vốn dĩ là cô nợ cô mà...
Chương 381 Sao là họ hàng?
Tuy Mã Mộng Kiều bụng bầu , nhưng thứ gì cần đòi thì vẫn đòi, ví dụ như tiền sính lễ, buổi tối về phòng cả nhà bàn bạc chuyện , tiền sính lễ buổi trưa bàn một .
Vợ chồng Mã Minh Long và Triệu Ngọc Phượng định đòi 6666 tệ, nhưng giờ đổi ý, vì sính lễ của Trường Ý và Quan Bác Lâm là một vạn một nghìn tệ.
Họ cũng định đòi một vạn một.
Nhà chồng con gái là nhà giàu, xưởng lớn, mỗi năm thu nhập mấy chục triệu tệ, một vạn một tiền sính lễ đúng là hạt cát trong sa mạc.
Nếu vì con gái mang thai, nắm thóp, thì họ đòi mười mấy vạn , , mười mấy vạn đủ, hai mươi vạn mới đạo.
Dù thông gia cũng giàu như thế, họ nuôi nấng con gái hai mươi năm, giờ gả nhà , cho nên đòi hai mươi vạn chẳng gì là quá đáng cả.
Nghĩ đến đó vợ chồng Mã Minh Long và Triệu Ngọc Phượng thấy đau lòng quá, bao nhiêu là tiền cơ chứ, cả đời họ cũng chẳng kiếm nổi ngần .