Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 527

Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:04:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Cố tiếp tục:

 

thế, lúc mới lên thành phố Kinh, vợ chồng Kiến Hoa cũng nhiều tiền nên mỗi tháng chỉ cho chúng mỗi một trăm thôi.”

 

“Sau đó tăng lên hai trăm, năm trăm, và hai năm nay thì là một nghìn.”

 

Mấy bà thím bà cô ngưỡng mộ thôi:

 

“Kim Chi , bà đúng là phúc quá, mà cưới cô con dâu hiếu thảo thế .”

 

Con dâu nhà họ đừng là cho một nghìn, một tháng cho mười tệ là hiếm khó tìm .

 

Mẹ Cố:

 

“Thì con trai tìm mà, Kiến Hoa nó mắt lắm.”

 

Một bà thím :

 

“Cái cũng là do Kiến Hoa bà chị ạ.

 

Chuyện chồng nàng dâu , thường thì nếu chồng thì con dâu xác suất cao cũng sẽ thôi.

 

Nhìn cô giáo Tô đối xử với bà như , chắc chắn là hồi đó bà cũng đối đãi với chẳng tệ .”

 

Mẹ Cố:

 

coi nó như con gái ruột mà thương đấy.”

 

“Chứ còn gì nữa, Kim Chi đối xử với con dâu lắm.

 

Ngày đến cơm bà còn chẳng bắt nấu cơ mà.

 

Lúc cô giáo Tô sinh nở, Kim Chi chuẩn hẳn ba mươi con gà mái già, ngày nào cũng bắt ăn một con đấy.”

 

“Con mà, thể chỉ xem con dâu đối xử với , đối xử với thế nào thì mới đối xử với như thế chứ.”

 

Mọi gật đầu:

 

, lý lẽ là , lấy lòng đổi lấy lòng mà.”

 

Mẹ Cố thì thầm bĩu môi, mấy bà lão thì lắm, nhưng thực tế bao nhiêu chứ.

 

Cuộc sống dưỡng già của Cố thực sự khiến đám bà lão đỏ mắt ghen tị, đặc biệt là khi Cố kể chuyện bà giờ chữ nọ, họ càng ngưỡng mộ hơn.

 

Triệu Kim Chi chắc là rảnh rỗi sinh nông nổi nên mới học chữ ở cái tuổi , nhưng chẳng lo nghĩ gì cả, gì mà chẳng .

 

Nếu họ sống như thế, đừng là học chữ, bảo thêu hoa họ cũng .

 

Ba Cố bên cũng đang hàn huyên với một nhóm , trọng tâm là kể về chuyến du lịch Pháp:

 

“Toàn là nước ngoài thôi, tóc tai khác hẳn chúng , màu vàng ch.óe lên , mắt thì xanh lè, miệng những thứ chẳng hiểu mô tê gì.”

 

“Cũng may là Tô Hà tiếng, dẫn tụi dạo một vòng, chứ thì hai già chắc chẳng đường mà về.”

 

Ông bí thư thôn thì :

 

“Chú Cố , chú nước ngoài thì chú mới là nước ngoài đấy chứ.”

 

đúng.”...

 

Vợ chồng Tô Hà lên đến huyện, họ cưỡi xe đạp .

 

Ngồi quen xe , giờ tự dưng cưỡi xe đạp thấy gió thổi lạnh buốt cả .

 

Thị trấn bây giờ khác nhiều quá, mọc lên bao nhiêu là cửa hàng, tiệm tạp hóa, quán ăn, tiệm quần áo,... bán đủ thứ đời.

 

Vợ chồng Tô Hà đến siêu thị lớn của chị ba Cố và Tổ trưởng Vương.

 

Siêu thị của họ là siêu thị lớn nhất huyện.

 

Đồ đạc bên trong đầy đủ, từ rau củ quả đến bách hóa gia dụng, gạo mì,... thiếu thứ gì.

 

Một siêu thị lớn thế chắc chắn mỗi tháng kiếm ít tiền.

 

Khoản tiền ba vạn tệ mượn của Tô Hà, vợ chồng chị ba trả hết từ lâu .

 

Vợ chồng Tô Hà mua hẳn hai túi đồ lớn tướng.

 

Lúc thanh toán, chị ba Cố xua tay:

 

“Thôi cần đưa tiền , mau mang về .”

 

Tô Hà:

 

“Thế ạ, tụi em lấy nhiều đồ thế mà, chị ba cầm lấy .”

 

Hai đùn đẩy qua một hồi, cuối cùng chị ba Cố thắng thế, chị :

 

“Thế mới đúng chứ.

 

Tuy chúng đều là ở đây, nhưng cả nhà em dọn lên thành phố Kinh sống , về đây thì đều là khách quý cả, đạo lý bắt khách trả tiền.”

 

Tô Hà:

 

“Được , hè năm chị nhớ dẫn Dao Dao lên thành phố Kinh chơi nhé, biệt thự nhà em rộng lắm, ở bao nhiêu cũng hết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-527.html.]

 

Nhắc đến chuyện chị ba Cố thấy tiếc nuối:

 

“Mở cái tiệm , hai vợ chồng chị khó mà xa .”

 

“Gia đình các em đều chuyển hết , chứ thì cũng nhờ bạn bè trông giúp.”

 

Tô Hà:

 

“Cũng đúng ạ.

 

Thôi nếu chị thì cứ để Dao Dao qua chơi, trai chị gái nó đều ở thành phố Kinh cả, nghỉ hè rảnh rỗi cũng chẳng để gì.”

 

Chị ba Cố:

 

“Em thì con bé cũng đòi , đợt nghỉ phép về là nó cứ lải nhải thành phố Kinh, chị cho đấy.”

 

Tô Hà:

 

“Chị ba , cứ để con bé qua nhé.”

 

“Ừm, hè năm chị sẽ cho nó qua.”

 

Hai trò chuyện một lúc, vợ chồng Tô Hà khỏi thì vợ chồng chị hai Cố cũng ghé qua mua đồ.

 

Hôm qua kịp siêu thị xem, hôm nay tận mắt chứng kiến, vợ chồng chị hai thấy mở một cái siêu thị như thế ở quê đúng là .

 

Họ mà thấy ham quá.

 

Chẳng cần dầm mưa dãi nắng, cứ trong nhà chờ thu tiền là xong.

 

Chị hai hỏi thăm mới mở tiệm thế tốn mấy vạn tệ, chị ba dặn:

 

“Chị hai , nếu chị mở siêu thị thì thể tham khảo theo nhà em .”

 

“Thành phố Kinh so với huyện .”

 

Chị hai Cố:

 

“Chị mà, chỉ là thấy cái siêu thị quá, mỗi tháng kiếm bộn tiền nhỉ?”

 

Chị ba Cố:

 

“Khoảng vài nghìn tệ, lúc lên đến cả vạn.”

 

thì cả huyện cũng chỉ mỗi một cái siêu thị lớn của nhà chị, dân cả huyện và các thôn lân cận đều đổ xô đến đây mua sắm.

 

Thu nhập mỗi tháng thực sự hề nhỏ.

 

Chị ba Cố hài lòng với mức thu nhập .

 

Giờ đây hai vợ chồng chị đang tính chuyện để dành tiền mua một chiếc xe, so với xe hai bánh thì xe bốn bánh vẫn tiện lợi hơn nhiều.

 

Chỉ là nên mua xe xe tải, xe thì chỉ dùng cho gia đình, còn xe tải thì thể chở hàng nữa.

 

Chuyện thì hai vợ chồng chị cần bàn bạc kỹ lưỡng thêm.

 

“Thế thì quá .”

 

“Cái mặt bằng chị mua đứt là thuê đấy?”

 

Chị hai hỏi.

 

Chị ba Cố:

 

“Mua đứt chị ạ.

 

ở đây rẻ lắm, mặt bằng rộng thế mà tốn hơn ba vạn tệ thôi, chứ ở thành phố Kinh chắc cả mười mấy vạn chứ.”

 

Chị hai lắc đầu:

 

“Mười mấy vạn , mấy chục vạn .

 

Mặt bằng nhà dì rộng hai nghìn ba nghìn mét vuông thế?”

 

Chị ba Cố:

 

“Hai nghìn chín trăm mét vuông.”

 

Chị hai Cố:

 

“Kiến Hoa mở t.ửu lầu, quán cơm, dì chú tốn bao nhiêu tiền để mua mặt bằng ?”

 

Chị ba nghĩ một hồi:

 

“Ba mươi vạn ạ?”

 

Chị hai Cố:

 

“Là tám mươi tám vạn tệ đấy.

 

Cái mặt bằng đó rộng ba nghìn hai trăm mét vuông, mà là mua từ ba năm .

 

Giờ mà mua kiểu đó chắc hơn trăm vạn .”

 

 

Loading...