Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 526

Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:04:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc ăn cơm, ba Cố bắt đầu cảm thán, chỉ vì Cố Kiến Hoa một câu:

 

“Hôm nay ăn tạm bợ thôi, mai con sẽ món gì ngon ngon cho cả nhà.”

 

“Cuộc sống của chúng bây giờ đúng là lên thật .”

 

Ba Cố ăn thịt gà cảm thán.

 

Ông mới nảy ý nghĩ rằng phần ức gà ăn khô, đó là thịt đấy, mà ông bắt đầu chê bai .

 

Ngày đừng là ức gà, đến cả cổ gà, đầu gà cũng quý như vàng như ngọc .

 

Mẹ Cố cũng :

 

“Chứ còn gì nữa, cứ nghĩ bữa cơm kiểu gì cũng bốn món cơ đấy.”

 

Một món nộm, hai món xào, một món hầm hoặc canh.

 

là đời sống khấm khá lên , Tết còn đến mà ăn thịt gà , còn gì mà hài lòng nữa chứ, mà bà còn bắt đầu kén cá chọn canh.

 

Bà thấy như đúng, Cố tự kiểm điểm bản .

 

Tô Hà:

 

“Ba , chúng con nỗ lực kiếm tiền chính là để ba và các con sống sung sướng mà.

 

Ba nuôi nấng chúng con, giờ đến lượt chúng con phụng dưỡng ba , đó là chuyện đương nhiên.”

 

“Bữa cơm của chúng cứ bốn món mới .”

 

Cũng là ăn hết bỏ phí , mấy món thì bữa nào cũng ăn hết nhẵn mà.

 

Mẹ Cố:

 

“Không , của Tô Hà ở thành phố Kinh quen hưởng phước , về đây nhất thời thích nghi kịp thôi.

 

Ở nông thôn ngày thường lễ Tết mà ăn cơm trắng, gà hầm thế là quá tuyệt .”

 

“Chứ còn gì nữa, gia đình kiểu gì mà bữa nào cũng đòi ăn ngon, thế lắm .”

 

Ba Cố cầm cái cổ gà lên gặm ngon lành.

 

Ông cũng tự ngẫm , “mỗi bữa cơm nhớ đến sự vất vả để nó".

 

Con thể mới sống sung sướng vài ngày quên mất cái gốc gác của .

 

Vợ chồng Tô Hà mỉm , gì thêm.

 

thì Tô Hà cũng thích món gà hầm, nước gà chan cơm cô thể ăn liền hai bát lớn.

 

Ăn xong xuôi, dọn dẹp một chút, bốn chuẩn ngủ.

 

Dù trong nhà lò sưởi nhưng mùa đông ở bếp và gian chính vẫn khá lạnh.

 

Tô Hà lên đến giường mới dám cởi áo khoác, giường sưởi ấm sực, lên đó còn gì thoải mái bằng.

 

Tô Hà nhanh ch.óng chìm giấc mộng.

 

Cô ngủ một mạch đến tận chín giờ sáng, giấc ngủ thực sự quá sảng khoái.

 

Cố Kiến Hoa dậy từ sớm.

 

Tô Hà dậy múc nước rửa mặt thì thấy tiếng chuyện ở phòng phía Tây, bước xem thì là mấy bà cô, bà thím thiết với Cố trong làng.

 

“Ôi chao cô giáo Tô, lâu quá gặp!”

 

Người ở quê trông thật thiết, Tô Hà :

 

“Vâng ạ, lâu lắm mới gặp .”

 

Mấy bà thím bà cô rôm rả:

 

“Cô giáo Tô đúng là càng sống càng trẻ đấy, bao nhiêu năm trôi qua mà trông chẳng khác gì hồi trẻ cả.”

 

Tô Hà :

 

“Thật ạ?”

 

“Thật chứ, gương mặt chẳng đổi chút nào, chỉ là trông chín chắn hơn, khí chất hơn thôi.”

 

Các bà thím khéo khen.

 

Tô Hà trò chuyện vài câu ngoài rửa mặt đ-ánh răng.

 

Cố Kiến Hoa từ bên ngoài :

 

“Dậy ?”

 

“Anh thế?”

 

“Anh quét sân, lát nữa em lên huyện ?”

 

Tô Hà:

 

“Có chứ.”

 

Cố Kiến Hoa:

 

“Vậy em mau ăn cơm .”

 

Tô Hà:

 

“Anh món gì thế?”

 

Cố Kiến Hoa:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-526.html.]

“Bánh màn thầu, thịt gà xào, cải thảo trộn.”

 

Nghe qua thấy thèm , Tô Hà:

 

“Được, đợi em hai mươi phút nhé.”

 

Ba Cố nhà, chắc là buôn chuyện với trong làng .

 

Tô Hà vệ sinh cá nhân xong, bưng mâm cơm phòng phía Tây.

 

Mẹ Cố đang kể chuyện Pháp với mấy bà thím , còn lấy cả ảnh từ trong túi cho họ xem.

 

Mấy bà thím thấy vợ chồng Tô Hà thì :

 

“Ôi chao, Kiến Hoa và Tô Hà hai đứa thật giỏi giang quá, còn đưa cả cha du lịch nước ngoài nữa cơ đấy!”

 

Đây lời khách sáo.

 

Họ thực sự thấy gia đình quá đỗi thành đạt.

 

Giờ đây du lịch trong nước còn , mà hai vợ chồng đưa cha nước ngoài, còn máy bay nữa, quá là lợi hại luôn.

 

Tô Hà :

 

“Tụi cháu thăm Trường Ý ạ, con bé đang việc bên Pháp.”

 

Các bà thím bắt đầu khen Trường Ý, ai nấy đều tấm tắc:

 

“Cái con bé từ nhỏ thấy giỏi .”

 

Các bà thím cũng Trường Ý và Trường An học ngành gì, cũng Cố kể về cháu rể và cháu dâu.

 

Đứa lớn đứa hai đều thành gia lập nghiệp , chỉ còn đứa ba đứa tư thôi.

 

“Hai đứa nhỏ đó cũng đều đậu đại học , Trường Quân đậu Đại học Phục Đán ở Thượng Hải, thi hơn sáu trăm điểm đấy.”

 

“Trường Hoan thì đậu trường Bắc Hàng ở thành phố Kinh, cái tên đầy đủ của trường Trường Hoan là gì nhỉ Tô Hà?”

 

Mẹ Cố nhớ nhưng bà cố ý hỏi.

 

Tô Hà:

 

“Mẹ ơi, là Đại học Hàng Vũ trụ ạ, trường chuyên về chế tạo máy bay và lái máy bay đấy ạ.”

 

Tất nhiên trường đó nhiều chuyên ngành, nhưng phức tạp quá với các bà thím thì họ hiểu nổi.

 

Cứ theo cách đơn giản dễ hiểu là .

 

Mẹ Cố:

 

đúng, gọi là Đại học Hàng Vũ trụ, cái trí nhớ của .

 

Cũng hơn sáu trăm điểm, hình như là sáu trăm tám mươi mấy điểm mới đấy.”

 

“Trường Hoan thế là giỏi quá , học chế tạo máy bay với lái máy bay cơ đấy, con bé tiền đồ rộng mở quá!”

 

“Chứ còn gì nữa, chẳng sinh kiểu gì mà bốn đứa con đứa nào cũng đậu đại học, thành tích đứa nào cũng xuất sắc như thế.”

 

Các bà thím ngưỡng mộ vô cùng.

 

Mẹ Cố :

 

“Cái con bé Trường Hoan từ nhỏ bảo lớn lên lái máy bay , tụi cứ tưởng trẻ con linh tinh, ai ngờ con bé thực sự yêu thích như .”

 

Mẹ Cố cùng các bà thím rôm rả chuyện trò, Tô Hà ăn xong bữa sáng.

 

Cô dặn:

 

“Mẹ ơi, đợi tụi con về mới nấu cơm nhé.”

 

Mẹ Cố:

 

“Được .”

 

Sau khi vợ chồng Tô Hà ngoài, mấy bà thím với Cố:

 

“Kim Chi , cô con dâu của bà đúng là hiếu thảo thật đấy.”

 

Dù bà lão kể gì nhiều nhưng trạng thái và cách ăn mặc của bà là họ nhận ngay.

 

Mẹ Cố gật đầu:

 

“Tô Hà đối với hai già tụi thì khỏi bàn.

 

cho mấy bà nhé, ở trong đám ông già bà lão thành phố Kinh cũng hề kém cạnh .”

 

“Mỗi tháng Tô Hà đều cho hai vợ chồng ngần tiền tiêu vặt .”

 

Mẹ Cố giơ một ngón tay lên.

 

Mấy bà thím đoán:

 

“Một trăm tệ ?”

 

Mẹ Cố:

 

“Là một nghìn tệ.

 

Mỗi một nghìn, cộng là hai nghìn.”

 

Mấy bà thím xong đều hít một khí lạnh:

 

“Cho nhiều thế!”

 

Họ cứ nghĩ một tháng cho một trăm tệ là chạm trần , là con dâu cực kỳ hiếu thảo , ngờ trực tiếp đưa một nghìn, còn cho mỗi một nghìn nữa.

 

 

Loading...