Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 521

Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:04:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tốt, lắm.”

 

Tô Hà và Cố Kiến Hoa - ông chủ dẫn đầu vỗ tay.

 

Lời cam kết phục vụ cũng là do Tô Hà nghĩ .

 

Tửu lầu của họ theo con đường cao cấp, những đến ăn đều là tiền, đặc biệt là tầng hai và tầng ba, mỗi bàn tiêu phí cơ bản thấp hơn năm trăm tệ.

 

Phục vụ là kiểu một đối một, nếu khách hàng hài lòng với sự phục vụ của nhân viên, thể thưởng tiền, chính là tiền tip.

 

Tiền tip của nhân viên phục vụ cần nộp , đó là của riêng họ, đây cũng coi là khoản thu nhập ngoài lương.

 

Làm ông chủ thì thể bủn xỉn, Tô Hà lấy từ trong túi mười tờ “đại đoàn kết":

 

“Cho cháu cô bé.”

 

“Cảm ơn bà ạ.”

 

Tôn Thiền xúc động, cô đến đây một tháng , đây đầu tiên cô nhận tiền tip, nhưng đây là cho nhiều nhất.

 

Tô Hà mỉm :

 

“Cháu tên là gì thế?”

 

Tôn Thiền đáng yêu:

 

“Cháu tên Tôn Thiền ạ.”

 

Tô Hà:

 

“Tên thật, cũng xinh xắn nữa, cháu bận việc , việc gì sẽ gọi.”

 

“Vâng .”

 

Tôn Thiền gật đầu, cầm ấm rót một vòng nước ngoài.

 

Mặc dù là phục vụ một đối một, nhưng bộ thời gian đều ở lì trong phòng bao, thể tranh thủ ngoài nghỉ ngơi một chút.

 

Tôn Thiền cầm tiền vô cùng phấn khởi chạy khỏi phòng bao tìm sư phụ của .

 

Sư phụ cô hỏi:

 

“Sao cháu đây, ông chủ gì cháu ?”

 

Tôn Thiền kích động:

 

“Sư phụ, sư phụ ơi, bà chủ cho cháu tiền tip !”

 

Sư phụ hỏi:

 

“Cho cháu tiền tip ?

 

Bao nhiêu?”

 

Tôn Thiền lấy tiền từ trong túi :

 

“Bà cho cháu tận một trăm tệ!”

 

Sư phụ cô là cũ:

 

“Ông chủ cho bà chủ cho?”

 

Tôn Thiền:

 

“Là bà chủ ạ, sư phụ ơi bà chủ chuyện dịu dàng lắm, còn hỏi tên cháu nữa.”

 

Sư phụ hiểu:

 

“Hèn gì, ông chủ sẽ cho nhiều như , chỉ bà chủ mới hào phóng thế thôi.”

 

Tôn Thiền vui vẻ:

 

“Dù thì cũng cho cháu một trăm .”

 

Sư phụ cũng mừng cho cô:

 

“Giỏi lắm, mai họp lệ kỳ sẽ biểu dương cháu nhé!”

 

“Tháng tiền tip của cháu chắc hai trăm nhỉ?”

 

Tôn Thiền gật đầu:

 

“Sắp ạ, một trăm tám mươi .”

 

Ngày đầu tiên cô xuất sư phục vụ phòng bao, thực hiện cam kết phục vụ, cũng là cho một vị khách nữ, thưởng ngay tại chỗ năm mươi tệ.

 

Sau đó bảo cô thanh toán, thừa bảy tám tệ cũng cho cô nốt.

 

Đây gọi là khởi đầu hồng phát, một ngày kiếm hơn năm mươi tệ tiền tip.

 

Sư phụ cô bảo:

 

“Được để ghi sổ cho cháu, tháng cố gắng lên, lấy thêm nhiều tiền tip , đợi đầu tháng tính lương, chừng cháu nhất đấy.”

 

, nhận tiền tip cũng tiền hoa hồng.

 

Người phục vụ nhận nhiều tiền tip nhất trong tiệm sẽ thưởng mười tệ hoa hồng, thứ hai thứ ba là năm tệ.

 

Ngoài còn phương diện vệ sinh, nhất cũng mười tệ hoa hồng.

 

Làm phục vụ ở quán cơm chắc chắn là mệt, ở t.ửu lầu nhà họ Cố cũng , nhưng lương tháng cộng thêm hoa hồng và các khoản tiền tip, mỗi tháng thể cầm về ít tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-521.html.]

 

Trong phòng bao, bọn họ cũng đang về chuyện .

 

Triệu Quốc Binh và Từ Hồng Yễm kinh ngạc, chuyện nhân viên phục vụ về việc thưởng tiền họ cũng .

 

Họ cứ nghĩ cùng lắm là cho một hai tệ thôi, ngờ cô em dâu trực tiếp rút một trăm!

 

Tô Hà :

 

“Đây cũng là một phương pháp để nhân viên phục vụ khách hàng hơn.

 

Khách hài lòng với sự phục vụ của thì thể thưởng cho chút tiền, chúng cũng chẳng lỗ, họ cho một hào thì chúng cũng lời đúng ?”

 

“Hơn nữa những đến tiệm ăn đều là giàu, họ để ý chút tiền đó .

 

Em nhớ một nhân viên, trong một tháng nhận một nghìn tệ tiền tip đúng nhỉ!”

 

Tô Hà hỏi Cố Kiến Hoa.

 

Cố Kiến Hoa:

 

, cô bây giờ là quản lý tầng hai .”

 

“Một nghìn?”

 

Triệu Quốc Binh, Từ Hồng Yễm và Triệu Nam Nam cả ba đều chấn kinh.

 

Tô Hà:

 

, một nghìn, dĩ nhiên nhận một lúc, mà là tích lũy trong một tháng một nghìn.”

 

“Có những vị khách tay hào phóng, tiền tip cứ cho một hai trăm tệ một lúc.”

 

“Tất nhiên chị đừng nghĩ nhiều, ở đây chúng em cho tiền tip là một sự khẳng định đối với dịch vụ phòng bao, giao dịch phương diện khác , ông chủ như tụi em cũng cho phép.”

 

Triệu Quốc Binh và Từ Hồng Yễm:

 

“Hiểu mà, hiểu mà.”

 

“Phục vụ ở đây lương tháng bao nhiêu thế?”

 

Tô Hà:

 

“82 tệ một tháng, cộng thêm hoa hồng nọ, một tháng cũng cầm chín mươi mấy một trăm tệ.

 

Nếu may mắn gặp khách cho tiền tip thì sẽ nhiều hơn.”

 

Từ Hồng Yễm:

 

“Vậy công việc cụ thể là những gì?”

 

Tô Hà:

 

“Nhân viên phục vụ phòng bao thì khi khách đến thì gọi món, lên món, rót rót r-ượu, khách thì dọn dẹp vệ sinh phòng bao.”

 

Từ Hồng Yễm xong con gái:

 

“Nam Nam, là con ở đây , thấy mỗi tháng tiền cũng khá nhiều.”

 

Mấy cửa hàng quần áo khác chắc chắn là tiền tip .

 

Tô Hà:

 

, trong mấy cửa hàng mở thì lương phục vụ ở Cố gia t.ửu lầu là cao nhất, vì chừng sẽ gặp khách tay hào phóng, cho vài chục tệ tiền tip.”

 

Triệu Nam Nam gật đầu:

 

“Vâng ạ.”

 

Cô cũng việc ở quán cơm .

 

Tô Hà :

 

“Nam Nam cháu cứ cho , đợi cháu quen việc , thím với chú cháu mở tiệm mới sẽ kéo cháu sang đó cửa hàng trưởng.”

 

Câu Triệu Quốc Binh và Từ Hồng Yễm thích , Từ Hồng Yễm :

 

“Làm cửa hàng trưởng gì chứ, nó còn quản bản nữa là.”

 

Tô Hà:

 

“Chị dâu, con ai cũng rèn luyện từ từ mà, năm chị qua thành phố Kinh xem thử.”

 

“Đến lúc đó chừng nhận Nam Nam luôn chứ.”

 

Triệu Nam Nam nhỏ:

 

đó , đừng coi thường con.”

 

Từ khi Triệu Nam Nam bước xuống xe lửa, đến biệt thự, đến tiệm , ấn tượng sâu sắc nhất đối với cô là xe của chú, cũng biệt thự lớn.

 

Mà là trạng thái của các nhân viên phục vụ trong tiệm.

 

Đặc biệt là chị phục vụ ở phòng bao , chị trắng quá, xinh quá, bộ đồng phục mặc cũng , đôi giày chân cũng .

 

Chỗ nào cũng hết!

 

Tóc tai chải chuốt gọn gàng, mặt trang điểm nhẹ nhàng, cảm giác cả chị thơm tho lắm.

 

Còn mặt mũi, tay chân của cô thì nắng thiêu đen nhẻm, cả trông cứ quê mùa thế nào .

 

 

Loading...