Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 520
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:58:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ba họ khi xuất phát tắm rửa sạch sẽ mới , để bản thật tinh tươm, nhưng bây giờ là tháng tám, đúng lúc trời nóng hầm hập, dọc đường mồ hôi nhễ nhại, cả dính dấp khó chịu.”
Hứa Hồng Diễm là ưa sạch sẽ, bà :
“Tắm rửa một cái hãy ngủ, chúng đầy mồ hôi thế kẻo bẩn chăn màn của .”
“ đúng, tắm một cái cho cảm giác tắm ở thành phố nó thế nào.”
Triệu Quốc Binh .
Ở quê họ tắm là dùng thùng gỗ, tắm ở thành phố bảo là nước chảy từ xuống.
Thế là đó cả gia đình ba tắm rửa một bữa thật sảng khoái, quần áo sạch sẽ, vì trong phòng bật điều hòa mát rượi nên lúc ngủ họ đắp chăn lên và đ-ánh một giấc thật ngon lành.
Ngủ một mạch đến tận mười hai giờ trưa, coi như là ngủ đủ giấc.
Kể từ khi mở t.ửu lầu nhà họ Cố, hễ tiệc tùng đãi khách là họ đều t.ửu lầu ăn chứ nấu nướng ở nhà.
Tô Hà đặt sẵn phòng bao ở t.ửu lầu nhà họ Cố , thấy gia đình Triệu Quốc Binh tỉnh dậy thì liền gọi ăn cơm.
Gia đình Tô Hà bốn , bốn vị trưởng bối, cộng thêm ba nhà Triệu Quốc Binh, tổng cộng mười một , xe chở hết nên chở ba chuyến.
Tất nhiên là để khách chuyến đầu tiên , Tô Hà cùng họ chuyến xe đầu tiên.
Vợ chồng Triệu Quốc Binh cứ ngỡ biểu em dâu sẽ đưa họ đến mấy quán nhỏ ven đường, kiểu như mấy quán ăn ở huyện .
Ai ngờ xe dừng một nhà hàng cao cấp như thế .
Chưa cần bước trong, Triệu Quốc Binh món ăn bên trong chắc chắn hề rẻ, ông dù ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy , ông tự phán đoán.
Triệu Quốc Binh :
“Cái đó… em dâu ơi, cần đưa chúng đến nhà hàng cao cấp thế ăn cơm , mấy quán nhỏ ven đường là .”
Hứa Hồng Diễm cũng bảo:
“ , ăn ở đây chắc chắn đắt lắm.”
“Không chị, đây là t.ửu lầu do nhà chúng em mở, ăn cơm mất tiền ạ.”
Tô Hà dẫn mấy trong.
“Nhà mở ?”
Ba ngẩng đầu lên , đúng là đề chữ Tửu lầu nhà họ Cố.
Chẳng là nhà mở thì là gì.
Gia đình Triệu Quốc Binh một nữa sốc.
Nhìn từ bên ngoài là một chuyện, bước bên trong xem mới thật sự chấn động, trang trí ở đây thật quá xa hoa, lộng lẫy!
Ba dám lên tiếng, ngay khoảnh khắc họ bước cửa thấy tiếng nhân viên chào đón:
“Chào mừng quý khách đến với Tửu lầu nhà họ Cố.”
Âm thanh , ch.ói tai gắt gỏng, khiến thấy dễ chịu.
Tô Hà mỉm gật đầu, cô đặt ba phòng bao ở tầng ba, nhân viên lễ tân dẫn họ lên tầng ba.
Một phòng nhã nhặn, một nhân viên phục vụ riêng biệt.
Khách đến ăn cơm, tiên sẽ đưa thực đơn, đó hỏi han uống loại nào.
Phòng bao của Tô Hà là phòng 312, phòng lớn dành cho mười bốn , nhân viên phục vụ phòng 312 là một cô gái mới đến tên là Tôn Thiền.
Mới một tháng.
Từ sáng sớm cô quản lý cửa hàng cũng như quản lý tầng, tức là sư phụ của cô, rằng gia đình ông chủ sẽ đến phòng bao do cô phụ trách để ăn cơm.
Lo lắng suốt cả buổi sáng.
Vì là mới nên ông chủ trông thế nào, tính tình cô cũng , cô chỉ sợ việc sai sót sa thải thôi.
cô cũng dò hỏi một chút, hai vợ chồng ông chủ tính tình , đến ăn cơm sẽ khó nhân viên phục vụ, cũng giống như một khách hàng khác quá nhiều yêu sách.
Sự lo lắng trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
Đến lúc tới , hình như cô còn thấy lo lắng nữa.
“Xin chào quý khách, quý khách dùng gì ạ?
Chỗ chúng em Thiết Quan Âm, Kim Tuấn Mi, Phổ Nhĩ, Bích Loa Xuân……”
Tô Hà mỉm :
“Kim Tuấn Mi là .”
Tôn Thiền pha , Tô Hà cùng ba nghiên cứu xem gọi món gì, Triệu Quốc Binh :
“Em dâu , em cứ xem mà gọi là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-520.html.]
Hứa Hồng Diễm cũng bảo:
“ , em cứ xem mà gọi .”
Tô Hà :
“Vậy chị ơi, em tự gọi nhé.”
“Em cứ gọi , em cứ gọi .”
Tô Hà:
“Lát nữa em gọi xong sẽ đưa cho xem qua một chút ạ.”
Lại bảo:
“Anh chị với Nam Nam kiêng ăn gì ạ?”
“Kiêng ăn ?
Không , chúng cái gì cũng ăn hết.”
Triệu Quốc Binh .
Tô Hà:
“Không kiêng gì thì em gọi đây ạ.”
Tô Hà gọi sáu món nguội, mười hai món nóng, tổng cộng mười tám món, vợ chồng Triệu Quốc Binh thực đơn bảo:
“Em dâu , em gọi nhiều món thế ?
Chúng ăn hết nhỉ?”
Mười tám món lận đấy, mà món nguội gọi tận sáu món cơ ?
Món nguội một món là chứ?
Tô Hà:
“Ăn hết mà chị, chị Trường Quân với Trường Hoan hai đứa nó ăn khỏe thế nào , bảo hai đứa nó mỗi đứa ăn sáu món thì quá nhưng mỗi đứa ăn bốn món thì chắc chắn là vấn đề gì.”
“Anh chị cứ yên tâm, đảm bảo sẽ ăn hết sạch cho mà xem.”
Tửu lầu nhà họ chủ yếu theo dòng cao cấp, mà món ăn cao cấp thường một đặc điểm là lượng thức ăn ít.
Mấy món nguội đó chỉ cần vài đũa là hết veo .
Vô cùng tinh tế.
“ , đồ uống thì chúng uống gì nhỉ?
Anh với Kiến Hoa uống chút b-ia nhé, là r-ượu trắng?”
Triệu Quốc Binh suy nghĩ một lát:
“R-ượu trắng .”
“Anh uống r-ượu trắng, chị ơi chị uống b-ia nhé.”
Tô Hà .
Hứa Hồng Diễm xua tay:
“Không , uống là .”
Tô Hà:
“Uống nước trái cây ạ, cho hai bình nước ép dưa hấu nhé.”
“Món chính thì lát nữa hẵng gọi ạ.”
Trong lúc gọi món thì những khác cũng tới nơi.
Món nguội bưng lên , từng đĩa món nguội đưa lên, vợ chồng Triệu Quốc Binh cuối cùng cũng hiểu tại em dâu gọi nhiều món như thế .
Lượng thức ăn ít thật đấy.
Trong ngành ăn uống, bàn mười thì khi khách đến ba năm là thể lên món nguội , khi khách đến đủ hết thì mới lên món nóng.
Tửu lầu nhà họ Cố cũng món vịt , Tô Hà gọi một phần vịt , đích đầu bếp vịt đẩy xe tới, thực hiện công đoạn lọc thịt vịt ngay tại chỗ.
Vợ chồng Triệu Quốc Binh sống năm mươi năm cuộc đời coi như là mở mang tầm mắt, còn cả kiểu phục vụ nữa, đúng là hổ danh t.ửu lầu lớn ở thành phố lớn.
Vịt là món cuối cùng, đợi khi món ăn lên đủ hết.
Tôn Thiền, nhân viên phục vụ phòng 312 hít một thật sâu, thời khắc cô lo lắng nhất tới, cô mỉm bước tới cách bàn ăn một mét.
“Xin chào , là nhân viên phục vụ của phòng nhã nhặn , tên là Tôn Thiền, hân hạnh phục vụ ……
Nếu hài lòng với sự phục vụ của , thể dành cho một lời khen ngợi, chúc ngon miệng.”
Nói xong cô cúi chào.