Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 510
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:58:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sư phụ Trương gật đầu, “Được, ông chủ đưa về nhé, cầm nhiều tiền thế cũng thấy sợ!"
Thật hiểu nổi ai bảo đãi ngộ của hộ cá thể doanh nghiệp tư nhân bằng doanh nghiệp nhà nước ?
Ai chứ, ông ở quán ăn quốc doanh mỗi tháng lương chỉ mấy chục tệ.
Mà bây giờ lương mỗi tháng của ông là hai ngàn tệ.
Lại còn một vạn tệ tiền thưởng cuối năm nữa, doanh nghiệp nhà nước nào mà chịu chi như chứ.
Buổi tối, Cố Kiến Hoa liền đưa sư phụ Trương về nhà.
Sau khi xuống xe sư phụ Trương mời Cố Kiến Hoa nhà chơi, Cố Kiến Hoa từ chối, “Thôi thôi, muộn quá , để dịp khác dịp khác nhé."
Sư phụ Trương cầm chiếc cặp công văn, từ cổng trong nhà, mấy đứa con trai và con dâu vẫn ngủ, đang ở phòng khách xem tivi.
“Bố, bố về ạ!"
“Ừm, về ."
Sư phụ Trương dám lấy tiền , giả vờ như chuyện gì xảy , phòng ngủ, cất chiếc cặp công văn trong tủ khóa .
Khóa xong ông mới thở phào một cái, may quá, mấy đứa con trai hỏi gì về chuyện ông xách theo cái cặp.
Con trai và con dâu xem tivi đến mười giờ ai nấy về phòng ngủ.
Lúc sư phụ Trương mới dám lấy tiền từ trong tủ cho vợ xem, vợ ông là Tưởng Hồng Hà thốt lên, “Trời đất ơi, ông chủ của ông đúng là Thần Tài chuyển thế !"
“Thưởng cuối năm mà đưa cho ông tận một vạn tệ!"
Sư phụ Trương suỵt một tiếng, “Bà nhỏ thôi, kẻo tụi nhỏ thấy bây giờ."
Tưởng Hồng Hà bàn bạc, “Lão Trương , chúng mua một căn chung cư , sang năm chúng mua thêm một căn nữa , để thằng cả thằng hai dọn ngoài mà ở."
Cả một đại gia đình sống chung như thế thực sự tiện chút nào.
Sư phụ Trương suy nghĩ một chút đồng ý, “Được."
Vợ ông tiếp tục, “Chúng bốn đứa con trai, mỗi đứa cho chúng một căn nhà, còn những chuyện khác thì chúng cần quản nữa, ông thấy ?"
Sư phụ Trương bảo, “Được chứ , cứ để thằng cả thằng hai dọn ngoài ở , chuyện trang trí mua sắm nội thất gia dụng gì đó thì để tự tụi nó lo, chúng quản nữa."
“ mà lỡ tụi nó hỏi đến lương của thì tính ?"
Vợ ông bày cách, “Thì ông cứ bảo là ông mượn của ông chủ, bảo lương tăng thêm một chút nhưng nhiều, sáu trăm tệ thôi."
Sư phụ Trương gật đầu, “Được."
Những khác nhận bao lì xì cũng vui mừng khôn xiết, lương nhân viên phục vụ bình thường là hơn bảy mươi tệ, ông chủ phát cho họ năm mươi tệ, bằng nửa tháng lương của họ luôn .
Ở t.ửu lầu Cố gia ngoài sư phụ Trương và Chung Hướng Siêu , mấy đầu bếp chính lương mỗi là tám trăm tệ.
Bao lì xì Tết ông chủ phát cho họ tám trăm tệ, trực tiếp bằng một tháng tiền lương luôn.
Có thêm tám trăm tệ thì bao nhiêu việc chứ.
Từ khi Lý Hưng Hoa , kinh tế trong nhà họ tăng lên rõ rệt, năm hơn năm , bởi vì tiền lương của năm nhiều hơn năm , năm nay càng đề bạt từ quản lý cửa hàng lên phó giám đốc, tiền lương từ hơn một trăm tệ tăng lên hơn bốn trăm tệ.
Mà ông chủ phát cho một ngàn tệ tiền thưởng cuối năm, thể đón một cái Tết sung túc .
“Hưng Hoa , sang năm em , dù hai đứa con trai cũng năm tuổi , học mẫu giáo ."
Vợ của Lý Hưng Hoa là Ngô Hiểu Mộng .
Chồng cô là con một, trong nhà xếp thứ ba, hai trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-510.html.]
Lúc cô sinh con, cũng đúng lúc cô em chồng cũng sinh con, ai chăm con nên chồng cô chăm cho cô em chồng , cô sinh đôi hai đứa con trai, một cô lo xuể nên đẻ của cô đến giúp cô chăm một tháng.
Sau đó mấy năm nay đều là cô tự chăm con.
Mẹ chồng cô hết chăm con cho đứa con gái đến chăm cho đứa con gái khác, còn bố chồng cô thì bảo chăm con là việc của phụ nữ nên ông quản.
Hai ngày cô cãi với bố chồng xong, chồng cô bảo cô là kẻ ăn bám, ăn của con trai bà ở của con trai bà.
Cho nên Ngô Hiểu Mộng , dù hai đứa nhỏ cũng lớn , học mẫu giáo .
Lý Hưng Hoa vợ là ý gì, bảo, “Năm nay lẽ ông chủ sẽ phân nhà cho , đến lúc đó chúng dọn ngoài ở."
Ngô Hiểu Mộng tiếp lời, “Dọn ngoài ở em cũng , em cứ ở nhà mãi, giới thiệu cho em một công việc , ông chủ của chẳng mở nhiều cửa hàng , em đến một vị trí nào đó tan sớm ."
“Có thể lương em kiếm nhiều bằng , nhưng cũng là hai nguồn thu nhập."
Cô cứ mãi ở nhà, bây giờ cơ hội việc nhiều như , cô cũng ngoài kiếm tiền.
Lý Hưng Hoa gật đầu, “Được, ngày mai sẽ hỏi ông chủ."
“Vợ ơi, những năm qua vất vả cho em ."
Anh từng chăm con nên , những ngày nghỉ để vợ nghỉ ngơi còn chăm con, một đứa trẻ khó chăm lắm , nhà còn hai đứa.
Cực kỳ khó chăm, đúng là mấy tiểu yêu tinh quậy phá.
Ngô Hiểu Mộng lắc đầu, “Không , kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì."
Bố chồng thì chẳng , nhưng may mà lấy chồng , luôn hướng về phía cô.
Chương 363 Năm 88 đang đến gần
Ngày hôm Lý Hưng Hoa tìm Tô Hà về chuyện công việc của vợ .
Tô Hà hỏi, “Công việc tan sớm ?
Vậy cứ để vợ đến cửa hàng và bé việc , cửa hàng và bé tám giờ sáng , năm giờ chiều là tan ."
Lý Hưng Hoa vội vàng , “Cảm ơn bà chủ."
Tô Hà , “Chuyện gì , cứ bảo cô việc cho , dịp sẽ đề bạt cô lên quản lý cửa hàng."
“Vâng ạ."
“ , mấy ngày nữa ăn tiệc tất niên cứ dẫn cô theo, cũng là nhân viên trong tiệm của ."
Lý Hưng Hoa đáp, “Vâng thưa bà chủ."
Sắp Tết , Ngô Hiểu Mộng chắc chắn là Tết mới .
Mặc dù từng gặp Tô Hà - bà chủ , nhưng Ngô Hiểu Mộng thiện cảm với cô, bởi vì chồng cô là Lý Hưng Hoa cứ dăm bữa nửa tháng mang đồ về.
Lúc thì là mỹ phẩm dưỡng da, lúc thì là quần áo cho em bé.
Nghe chồng cô kể thì đều là bà chủ tặng cho .
Ví dụ như tháng Tám năm nay, Lý Hưng Hoa mang về một bộ mỹ phẩm dưỡng da qua là đắt tiền, hỏi mới là bà chủ mua cho .
Lý Hưng Hoa là đàn ông, đàn ông thì cần gì bôi trét mỹ phẩm dưỡng da tinh xảo như , chuyện gián tiếp chính là mua cho vợ là cô .
Dĩ nhiên bà chủ cũng dặn là mang về cho vợ bôi.
Cho nên Ngô Hiểu Mộng vô cùng thiện cảm với Tô Hà.
Lại càng mời ăn tiệc tất niên năm nay, thiện cảm càng tăng lên đến mức bùng nổ, Ngô Hiểu Mộng nghĩ thầm nhất định ăn diện thật chỉnh tề để gặp bà chủ tương lai!