Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 504
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:58:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kể từ khi nhà hàng lớn khai trương.”
Ngụy Lam, tổng quản lý bôn ba sáu bảy năm nay, cuối cùng cũng văn phòng riêng.
Ngoài Ngụy Lam và Lý Hưng Hoa, Tô Hà còn tuyển thêm một kế toán nữa.
Ba chung một văn phòng.
Ngụy Lam và Lý Hưng Hoa sẽ đến văn phòng điểm danh , đó kiểm tra từng cửa hàng.
Đương nhiên Cố Gia Tửu Lầu là nơi kiểm tra nhiều nhất, vì bà chủ đặt văn phòng tại đây mà, Ngụy Lam kiểm tra xong các tiệm thì sẽ ở văn phòng.
Đã nhận tiền thì thể quá rảnh rỗi, thế là cô kiểm tra vệ sinh .
Hơn nữa Cố Gia Tửu Lầu theo con đường cao cấp, phép để xảy vấn đề về vệ sinh.
Sau khi dặn dò kỹ lưỡng, Tô Hà và Cố Kiến Hoa dẫn theo ba nhân viên chọn là Trần Lệ Bình, Quách Hiểu Lôi, Quý Nam Tinh cùng với bé con Lục Cẩm Ý xuôi nam Thượng Hải.
Hai ngày thì đến Thượng Hải lớn.
Đi xe mệt mỏi, ngay hôm đó Tô Hà để ba nghỉ ngơi.
Tô Hà và Cố Kiến Hoa thì đưa Cẩm Ý qua chỗ trai bé, đó mới qua gặp bố Hứa, đó thông báo qua điện thoại nhờ bố Hứa giúp tuyển dụng nhân viên .
Cần năm mươi nhân viên.
Mười một cửa hàng, tiệm bida cần tám , tiệm thẩm mỹ cần hai mươi .
Thế là mất hai mươi tám , hai mươi hai còn chia cho các tiệm khác.
“Người tuyển đủ , ngày nào họ cũng qua đây hỏi bao giờ thì khai trương đấy."
Một tuyển dụng năm mươi nhân viên, đó là khái niệm gì chứ, ngày nào cũng ở cửa hàng để tuyển .
Tô Hà :
“Làm phiền rể , tối nay để Kiến Hoa uống với vài ly nhé."
Bố Hứa xua tay:
“Không phiền, phiền, nhưng mà uống vài ly thì ."
Tô Hà và Cố Kiến Hoa cũng chút mệt mỏi, từ nhà bố Hứa là về thẳng khách sạn nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon.
Buổi tối qua nhà bố Hứa ăn cơm.
Mọi ăn trò chuyện, kể những chuyện xảy trong nửa năm qua, Hứa xong :
“Trời đất ơi, hai đứa mở bao nhiêu cửa hàng cơ chứ, còn mở thêm cả nhà hàng ăn uống nữa ?"
Bố Hứa hỏi:
“Cửa hàng lớn ?"
Cố Kiến Hoa :
“Khá lớn ạ, hơn ba ngàn mét vuông, bốn tầng lầu."
Bố Hứa xong thì hít một thật sâu:
“Trời ơi, hơn ba ngàn mét vuông, bốn tầng lầu, riêng cái tiền trang trí thôi chắc cũng tốn ít tiền nhỉ?"
“Vâng ạ, tốn một triệu tệ đấy ạ."
Tô Hà .
Mẹ Hứa:
“Tốn nhiều tiền thế, việc ăn thế nào hả con?"
“Cũng khá ạ, ngày nào cũng kín chỗ, đầu bếp là những đại sư từ nhà hàng quốc doanh về hưu, tay nghề đảm bảo, một khác thì mời từ Tứ Xuyên về, đây đầu bếp ở khách sạn lớn, tay nghề cũng chắc chắn."
Bố Hứa xong gật đầu:
“Thế thì , chúng mở nhà hàng thì chỉ cần món ăn ngon là sợ thiếu khách."
Tô Hà :
“Bố dịp lên Bắc Kinh thì qua t.ửu lầu của tụi con xem thử, thực sự đấy ạ."
“Được, , đợi Thừa Lâm lớn chút mẫu giáo bố qua."
“Giờ con nhỏ, bố nhất thời xa ."
Tô Hà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-504.html.]
“Con hiểu mà, chị đều , con cái chẳng đều nhờ bố trông nom , bố cũng vất vả quá."
Tô Hà bố Hứa ngại, Hứa :
“Vất vả thì cũng bình thường, Thừa Lâm giờ còn nhỏ cũng quậy phá lắm."
Chủ yếu là con dâu đưa tiền cho hai ông bà, mỗi tháng đưa năm trăm tệ, là tiền công chăm cháu vất vả.
Nói thế nào nhỉ, Hứa sẵn lòng trông cháu.
Con dâu đối đãi với hai ông bà thực lòng , bộ đồ nội thất điện máy trong nhà bà đều là con dâu mua cho, bình thường con dâu đưa tiền thì cũng mua đồ cho họ.
Tặng ông nhà bà r-ượu ngon thu-ốc , tặng bà quần áo và mỹ phẩm chăm sóc da.
Ông nhà bà nghĩ thế nào thì bà , chứ riêng bà thì cảm giác như nuông chiều , bà cảm thấy con trai chắc chắn kiếp việc thiện nên kiếp mới gặp con dâu bà.
Một cô gái đến thế, còn hơn cả con trai bà nữa.
“ , trẻ con một tuổi đều khá dễ chăm ạ."
Cố Kiến Hoa nhiều kinh nghiệm chăm trẻ.
Mẹ Hứa :
“ thế, một tuổi mới quậy, sểnh mắt một cái là chuyện ngay."
“Cháu Tuế Tuế nhà Trường Ý giờ chắc hai tuổi rưỡi nhỉ, thế nào ?
Có quậy lắm ?"
Cố Kiến Hoa:
“Con bé đó đây quậy lắm, giờ thì thế nào, bố nó dắt nước ngoài ."
“Đi nước ngoài ?
Sao nước ngoài?"
Mẹ Hứa hỏi xong sực nhớ công việc của hai đứa:
“Vì lý do công việc ?"
“Vâng, hai đứa qua đại sứ quán Pháp việc ạ."
Nửa năm gặp, Cố Kiến Hoa chút nhớ cháu ngoại nhỏ .
Bố Hứa thấy :
“Trời ơi, thế thì thành đạt quá , còn nước ngoài việc nữa!"
Bố Hứa hiểu rõ lắm về công việc ngoại giao, nhưng thể cử nước ngoài việc chắc chắn là những nhân tài xuất sắc, nếu Tổ quốc cũng sẽ chọn họ.
“Thế bao lâu hai đứa nó mới về một ?
Nhiệm kỳ công tác là bao nhiêu năm?"
“Mỗi năm một kỳ nghỉ, hơn một tháng ạ, nhiệm kỳ ba bốn năm."
Bố Hứa xong :
“Thế thì cũng , nếu nhiệm kỳ mười năm tám năm thì cháu ngoại nhà chắc học hành bên đó luôn, thành b.úp bê Tây mất."
Mẹ Hứa:
“Học ở nước ngoài cũng mà, học ngoại ngữ từ nhỏ chắc chắn sẽ giỏi hơn những đứa trẻ khác ở trong nước."
Tô Hà:
“ là như ạ, cho trẻ con học ngoại ngữ thì học từ nhỏ, như mới giỏi và vất vả!"
Chương 359 Cảm thấy tự hào (Thụ sủng nhược kinh)
Khai trương tiến hành sớm.
Sáng hôm Tô Hà và Cố Kiến Hoa bắt đầu hành động.
Đầu tiên là thuê hai căn chung cư để ký túc xá cho nhân viên, sắp xếp chỗ ở cho Trần Lệ Bình, Quý Nam Tinh và Quách Hiểu Lôi.
Sau đó họ gặp mặt năm mươi nhân viên mà bố Hứa tuyển dụng, phân chia họ mười một cửa hàng.
Hiện tại mười một cửa hàng mới trang trí xong, cần nhập hàng, mua kệ hàng, và dọn dẹp cửa hàng, những quy trình thực hiện từng bước một chắc cũng mất nửa tháng.
May mà Tô Hà và Cố Kiến Hoa còn là lính mới, họ kinh nghiệm , họ để nhân viên dọn dẹp cửa hàng, Tô Hà gọi điện đặt hàng cho các tiệm, Cố Kiến Hoa lo các vật dụng cần thiết như bàn bida, kệ hàng cho tiệm thu-ốc l-á r-ượu, giường cho tiệm thẩm mỹ, v.v.
Mười một cửa hàng bận rộn hơn một tháng trời, đến giữa tháng tám mới thành bộ, các cửa hàng bắt đầu hoạt động định.