Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 495
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:58:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì ngày mai Trường An kết hôn, nên hôm nay vợ chồng chị hai Cố bày hàng, nghỉ ngơi.”
Vợ chồng cả Cố và chị cả Cố liền tìm đến hai .
Chủ yếu là để học hỏi kinh nghiệm, xem cái gì thì dễ kiếm tiền.
“Dì hai, dì thật cho chị cả xem, cái món bánh mì kẹp thịt đó thật sự kiếm tiền lắm ?"
Chị cả Cố hỏi.
Câu hỏi chị hai Cố chẳng trả lời thế nào, bà :
“Mỗi tháng kiếm mấy trăm tệ là thành vấn đề."
Chị cả bà đừng giống như ông chồng của bà đòi công thức bánh mì kẹp thịt đấy nhé.
Chị cả Cố:
“Thế thì kiếm cũng nhiều đấy nhỉ."
“Chị cả thật với dì, cả cũng ăn, giống như hai vợ chồng dì mở một cái sạp đồ ăn vặt."
Thực chị cả Cố thích bán quần áo hơn, nhưng bao nhiêu vốn liếng, mặc dù hai đứa con trai đều đang mở tiệm bán quần áo, nhưng bà cảm thấy chúng sẽ cho bà mượn tiền.
Hoặc là lấy quần áo cho bà bán.
Vả bày hàng bán quần áo quả thực mệt, dầm mưa dãi nắng.
Xe đồ ăn của vợ chồng em hai còn cái mái che nhỏ, lúc rảnh rỗi thể .
“Anh chị cả, nếu chị ăn, thể dạo phố xem , xem những món gì."
Anh rể hai gợi ý.
Anh cả Cố:
“Cái đấy."
Chị cả Cố:
“Được, chúng ngoài xem thử."
Là chị em, chị hai Cố chân thành với chị cả Cố một câu:
“Chị cả, con cái hiếu thuận đến mấy, thì bản mà, vẫn cứ tiền lận lưng."
“Có tiền mới tiếng , chị xem đây em còn chẳng dám bôi mấy thứ kem nẻ nọ, cứ sợ tốn tiền."
“Bây giờ em mua mấy hộp một lúc, lúc rảnh còn thể tặng cho , cả Từ Anh, Minh Nguyệt nữa."
Chương 353 Bánh trứng gà (Gà đản bảo)
“Lời dì hai đúng."
Anh cả Cố tán thành.
Chị cả Cố cũng cảm thấy lời chị hai Cố sai, nhưng mà:
“Dì bảo chúng sinh con nuôi cái, mà chúng già , chúng nó quản, chúng cũng bắt chúng nó bưng bô đổ r-ác cho , chúng còn mà, chúng nó vui , mà già thì tính ."
“Chúng lụng cả đời , đến tuổi già mà còn ngoài lụng kiếm tiền, bảo xem cứ thế thì sinh con đẻ cái gì?
Chẳng bằng đẻ cho xong."
Chị cả Cố thấy tủi .
Họ đều sắp sáu mươi tuổi , mà còn ngoài lụng kiếm tiền, cái hợp lý chứ?
Chị hai Cố thở dài một tiếng:
“Thì thể trông chờ con cái chứ ?
Ý của em là nhân lúc bây giờ còn , còn sức, thì cái gì đó kiếm chút tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-495.html.]
Tình , tình yêu, tình bạn đều cần tiền để duy trì, ông bà mà nghèo kiết xác thì ngay cả cũng chẳng đoái hoài.
Anh rể hai cũng :
“ thế chị cả, vả tuổi của chúng cũng là quá già, xã hội bây giờ khác , điều kiện sống của dân hơn, ngày xưa sống đến bảy mươi tuổi là thọ ."
“Chúng nếu chuyện gì bất ngờ, mắc bệnh hiểm nghèo gì, sống đến tám mươi tuổi là vấn đề gì."
“Chị xem con cái từ giờ trở nuôi chúng là nuôi hơn hai mươi năm, con cái áp lực cũng lớn, già trẻ."
Chị cả Cố hừ lạnh:
“Áp lực lớn gì chứ, hai vợ chồng tiêu bao nhiêu tiền , cũng chẳng ở chung với chúng nó, chẳng bắt chúng nó bưng cơm rót nước hầu hạ, chỉ là mỗi tháng đưa cho chúng mấy chục tệ tiền dưỡng lão thôi mà."
“Chúng nó một tháng đều kiếm mấy ngàn tệ cơ mà, kiếm nhiều tiền như thế, mấy chục tệ mà cũng nỡ đưa cho cha ."
“Nhìn Tiểu Hà và Kiến Hoa mà xem, đối xử với cha bao nhiêu."
Nói thật chị cả Cố đều ngưỡng mộ , mà bà sinh một đứa con trai hiếu thảo như thế, còn lấy một đứa con dâu hiếu thảo đến .
Mỗi tháng đều mua quần áo mới cho, quần áo trong tủ chất hết, đồ chăm sóc da bôi mặt còn đắt hơn cả đồ bà dùng, mấy bộ liền, bà già còn cả nước hoa, bà còn chẳng cái nào.
Càng khỏi đến tiền tiêu vặt em trai em dâu đưa cho ông bà mỗi tháng.
Bốn năm năm đưa hai trăm, bây giờ chắc mỗi tháng bốn trăm , tiêu chẳng hết.
Bây giờ bà thong dong lắm, đeo kính lão mà bắt đầu học chữ , học mấy năm, trình độ văn hóa lớp một lớp hai tiểu học đấy, bảo xem lợi hại ?
Chị cả Cố thực sự ngưỡng mộ đến ch-ết cuộc sống của bà già nhà .
“Cái đó thì so , ai mà so với cha chứ."
“Dù thì với Vân Thái cũng dự định đến năm sáu mươi tuổi, tích góp ít tiền, đợi già thì đó đây xem thử, giống như cha du lịch ."
Vì đứa con nào cũng hiếu thảo như Tiểu Hà và Kiến Hoa.
Chị cả Cố liền :
“Nhị Hổ chú gì thế, chú già mới du lịch, chẳng bằng bây giờ luôn , chú già chân tay chậm chạp, chứ?"
Anh rể hai:
“Cha hơn bảy mươi tuổi mà sức khỏe vẫn còn dẻo dai lắm, vả hai vợ chồng dự định từ năm sáu mươi lăm tuổi bắt đầu du lịch, đến năm bảy mươi tuổi, mỗi năm hai chuyến."
Trong bốn chị em, chỉ vợ chồng chị cả Cố là sống tệ nhất, vốn dĩ vợ chồng chị hai đây cũng ngang hàng với họ, nhưng bây giờ cũng tiền .
Trong lòng cả Cố thầm chút phục, đều là một nhà, con cái sinh xuất sắc bằng con nhà thì thôi , đến bản hai vợ chồng cũng chẳng bằng .
Chú ba cô út thì gì, giống với hạng như họ.
Vợ chồng dì hai, đây cũng giống họ thôi, đều là ruộng ở quê, thế lên Kinh thị trông cháu cho con gái, cuối cùng còn ăn kinh doanh ?
Mỗi tháng chỉ dựa bán bánh mì kẹp thịt mà kiếm mấy trăm tệ bạc!
Anh cả Cố cảm thấy nhà dì hai , họ cũng , chẳng qua là bán đồ ăn vặt thôi mà, ai mà chẳng !
Ông :
“Vân Thái, Nhị Hổ đúng đấy, ai tiền cũng bằng bản tiền lận lưng, lát nữa hai chúng lên phố dạo một vòng xem , xem những món gì, chúng tham khảo một chút."
Chị cả Cố thở dài:
“Xem xem ."
Chị hai Cố vẫn thấy chị cả thể tự lực cánh sinh, tự kiếm tiền, bà :
“Anh chị cả, chị xem xong về, món ăn vặt gì, chúng thể cùng bàn bạc, thảo luận xem thế nào cho ngon."
“Được ."
Vợ chồng chị cả Cố liền lên phố dạo quanh, một vòng thấy cái gì cũng bán, nào là bánh bao màn thầu, bánh xèo, bánh kếp, bánh mì kẹp thịt lừa, bánh mì kẹp thịt, đủ các loại.